Bình luận về bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên

Bình luận về bài thơ Mr. Điều của Vũ Đình Liên

Phân công

Nếu như các nhà thơ mới mải mê với cái “tôi” cá nhân hay “trốn lên cổ tích”, “phiêu diêu” để thoát khỏi hiện tại thì Vũ Đình Liên trở về với những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc, để tìm lại vẻ đẹp của một thời huy hoàng. Đó là hình ảnh của một cụ ông với nghề viết chữ nho ngày xưa.

“Cố nhân” là bài thơ tiêu biểu nhất cho tâm hồn nhân ái của Vũ Đình Liên. Hình ảnh trung tâm của bài thơ là hình ảnh ông đồ. Ông là một giáo sư về văn học Nho giáo cổ đại, vì ông không được coi là quan phổ, vì vậy ông thường làm việc như một giáo viên.

Hình ảnh ông đồ thuở vàng son hào sảng được nhà thơ miêu tả bằng giọng điệu vui tươi, phấn khởi:

“Hoa đào năm nào cũng nở

Hơn đồ chơi cũ của anh ấy

Giấy được in bằng mực đỏ

Bên trong một con phố đông đúc ”.

Không khí Tết tràn ngập khắp phố phường khi hoa đào nở cũng là lúc ông Đồ xuất hiện để trổ tài làm văn. Những câu nói của ông được so sánh “như phượng múa rồng bay”, ông như một nghệ sĩ được mọi người ngưỡng mộ và khâm phục. Nhiều người đến thuê ông viết câu đối đỏ treo khắp nhà trong ngày Tết, “vòi” người khen tài hoa từng nét chữ của ông. Vào thời điểm đó, ông là trung tâm của sự chú ý vì thời bấy giờ mọi người vẫn yêu quý và tôn trọng Nho giáo. Mỗi chữ thảo tuy ngắn gọn nhưng hàm chứa nhiều ý nghĩa, người học chữ thảo cũng học làm người.

Xem thêm: Bình luận xã hội về khát vọng, hoài bão của con người trong cuộc sống

Dòng chảy của thời gian kéo theo sự suy tàn của Nho giáo. Mọi người không còn thích chơi chữ vào mỗi dịp xuân về mà thay vào đó là ảnh hưởng của văn hóa phương Tây. Người cũ vẫn lặng lẽ xuất hiện trên phố, nhưng không ai nhận ra sự hiện diện của anh hay họ đang cố tình lãng quên một quá khứ tươi đẹp? Nỗi buồn của con người lan tỏa và thấm vào cảnh vật.

“Cánh hoa giấy đỏ buồn

Thuốc bổ tìm kiếm sự thương tiếc “

Cỏ khô

“Lá rơi trên giấy

Ngoài giời mưa bụi ”

Cảnh này rất giống với câu thơ của Nguyễn Du:

“Cảnh nào chẳng mang nỗi buồn

Cảnh buồn người có bao giờ vui ”

Hạnh phúc biết bao khi một người từng được mọi người kính trọng, ngưỡng mộ nay lại bị vùi sâu vào quên lãng. Buồn cười làm sao khi sự sa sút của học thuật kéo cả một truyền thống văn hóa vào dĩ vãng. Màu giấy phai, màu vàng của lá và mưa bụi bên ngoài thật u ám, buồn và lạnh.

Khổ thơ cuối là nỗi day dứt của tác giả trước sự suy tàn của Nho giáo:

“Những cây đào năm nay lại nở hoa

Không nhìn thấy đồ chơi cũ của anh ấy

Muôn năm cũ

Linh hồn bây giờ ở đâu? ”

Quy luật tuần hoàn của tự nhiên vẫn vậy, mỗi độ xuân về hoa đào vẫn nở, nhưng năm nay không thấy bóng dáng ông già xuất hiện trên phố. Bạn đang ở đâu, người đang ở trong hoàn cảnh như bạn mà ai mua lời và kính trọng bạn bây giờ? Thực ra anh không buồn cho đến khi mất việc, mà anh buồn khi mãn nguyện vì anh chỉ là người được thuê viết mỗi năm mới, nhưng dù sao, nó cũng rất có giá trị. . Bài thơ kết thúc bằng một nỗi nhớ thương, xót xa để lại nhiều dư âm trong lòng người đọc.

Xem thêm: Đề Văn 10: Nguyễn Du – người nghệ sĩ cả đời tự vấn và day dứt về số phận con người

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *