Bình luận về bài viết Chiều đứng trước thiên cung trố mắt nhìn

Bình luận về bài viết Chiều đứng trước thiên cung trố mắt nhìn

Hướng dẫn

Đề: Em hãy nêu cảm nhận của mình về bài Trần Nhân Tông Chiều đứng trong cung ngắm cảnh trời.

Mở bài Bình luận bài Chiều đứng trước thiên cung ngắm nhìn

Ít ai có thể nghĩ rằng một vị vua sống trong ngôi đình sơn son thếp vàng lại có thể gắn bó với quê hương thôn dã, Trần Nhân Tông là một vị vua như vậy, ông luôn thích những cảnh bình dị, mộc mạc, cảnh đẹp làng quê. Và bài thơ “Chiều chiều đứng nhìn ra Điện Thiên Trường” là tác phẩm đáng chú ý của ông khi viết về nông thôn:

“Tiên thôn, hậu bạc bình yên”

Bán nó, bán nó với giá tốt, dương yên

Bò đối kháng lẫn nhau

Đường trắng song hành Hà Diễn »

Thân bài Bình luận bài Chiều tàn đứng trước cung trời thẫn thờ.

Bài thơ lấy cảm hứng từ đạo Phật, bằng ngôn ngữ hình ảnh hết sức giản dị, mộc mạc, Trần Nhân Tông đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp, bình dị. Đồng thời qua đây thể hiện tình yêu quê hương đất nước cũng như tình yêu với những điều mộc mạc giản dị nhưng đầy tính nhân văn. Mở đầu bài thơ là hình ảnh một cảnh rất đẹp mà thân thuộc với không gian làng quê:

Xem thêm: Cảm nhận về hình tượng người phụ nữ trong bài thơ Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương

“Tiền thôn hậu thôn yên ổn.

Bán, bán, bán, dương yên ”

Thiên Trường là quê hương của nhà Trần nên khi viết bài thơ này, ông đã đặt hết cảm xúc của mình, từng bước quan sát cảnh vật nơi đây để vẽ nên một khung cảnh thôn quê hoàng hôn thật lãng mạn. Không gian nơi đây được bao phủ trong một làn sương nhẹ. Qua đây ta có thể thấy được quang cảnh của Trần Nhân Tông cao vời vợi, chính vì thế mà ta có thể thấy được trước sau của làng, cảnh vật mờ ảo như sương khói. Cảm nhận của anh rất riêng nên không gian nơi đây vốn bình dị, gần gũi với con người bỗng trở nên mới mẻ, thơ mộng khiến người đọc liên tưởng nơi đây như chốn thần tiên. Khung cảnh của bài thơ là lúc hoàng hôn, ranh giới giữa đêm và ngày, thường là màu hồng cam của mây khi mặt trời lặn bao trùm không gian.

Tuy nhiên, dưới con mắt của tác giả, không gian nơi đây trở nên khác lạ, tạo cho người đọc một cảm giác rất riêng. Trong bóng tối, khung cảnh trở nên nửa tồn tại nửa trống rỗng, nghĩa là có thật nhưng không tồn tại, tạo cho ta cảm giác như lạc vào chốn thần tiên. Hai câu thơ đầu tác giả vẽ cho ta một khung cảnh làng quê yên bình nhưng huyền bí, mê hoặc giác quan của người đọc bằng những từ ngữ hình ảnh gợi lên sự mơ hồ giữa thực – mộng, hư – vô. Ở những câu thơ tiếp theo, Trần Nhân Tông tiếp tục trang trí bức tranh làng quê của mình bằng hình ảnh cuộc sống của người dân, sau đó là hình ảnh những con vật nuôi gắn liền với làng quê:

Xem thêm: Một tình yêu bền bỉ và bền chặt – Văn mẫu 7

Bò đối kháng lẫn nhau đến cùng

Bạch lộ song song Hà Diễn

Hình ảnh thiên nhiên lần này không chỉ có hình ảnh mà còn có tiếng sáo thổi khiến bức ảnh thêm sinh động. Đó là tiếng sáo của những đứa trẻ chăn cừu, sau khi xong việc, chúng cùng nhau ca hát để dắt trâu về nhà. Tiếng sáo kết hợp với hình ảnh cây đàn trắng tạo nên một sự kết hợp hoàn hảo, khiến không gian nơi đây vừa sinh động vừa yên bình. Có thể nói, cảnh đẹp nhất không phải là cảnh xa hoa, lộng lẫy mà là cảnh bình dị, thanh bình khiến người ta không thể cưỡng lại được. Trong hình ảnh này có sự kết hợp giữa con người, thiên nhiên và động vật để tạo nên sự cân bằng và hài hòa.

Kết bài: Cảm nhận về bài Chiều đứng ở cung trời ngắm cảnh

Tóm lại, bài thơ “Chiều thu đứng ở phủ Thiên Trường nhìn ra” đã tạo nên một hình ảnh làng quê rất khác, ở đó vừa có thực của làng vừa được khoác lên mình chiếc áo của không gian, cảnh vật nơi đây. Và hình ảnh này không thể thiếu hình ảnh con người làm cho nơi đây sống động đến lạ kỳ bởi không gian thực – ảo đan xen vẫn được sưởi ấm bởi sức sống của con người. Qua đây có thể nói Trần Nhân Tông rất có tình yêu và sự gắn bó với làng quê, để rồi ông có những vần thơ thấm đẫm tình cảm nhưng vẫn không làm mất đi vẻ đẹp của không gian làng quê.

Xem thêm: Chứng tỏ tiếng Việt của chúng ta giàu đẹp

Theo Vanmau.top