Cảm nhận hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng 2023

Cảm nhận hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Cảm nhận hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Phân công

  • “Nơi chúng ta ở lại, người dẫn đầu ở lại
  • Khi chúng ta lấy trái đất khỏi linh hồn “
  • (Chế Lan Viên)

Trong cuộc đời, mỗi người đã từng gắn bó với nhiều vùng đất. Mỗi mảnh đất ta đi qua đều trở thành những kỉ niệm và những dấu chân khó quên. Nhà thơ Quang Dũng cũng cảm nhận được nỗi niềm này. Thiên nhiên Tây Bắc đã để lại trong lòng nhà thơ những cảm xúc riêng nên bức tranh được tái hiện một cách hào hùng và thơ mộng trong bài thơ “Tây Tiến”.

Tác phẩm “Tây Tiến” được nhà thơ sáng tác vào cuối năm 1948 tại làng Phù Lưu Chanh khi Quang Dũng rời Tây Tiến đi công tác khác. Cả bài thơ là nỗi nhớ da diết về kỉ niệm “Nhớ núi nhớ chơi vơi”. Trong nỗi nhớ ấy, người đọc được khám phá và chiêm ngưỡng vẻ đẹp của hình ảnh thiên nhiên Tây Bắc.

Nếu ai đến Tây Bắc sẽ không thể nào quên được sự hùng vĩ, dữ dội của núi rừng nơi đây. Vẻ đẹp này đã được nhà thơ Quang Dũng tái hiện trong những hình ảnh thơ độc đáo. Trước hết, vị trí hấp dẫn của cổ ngược dòng:

  • “Đi bộ quanh một khúc cua dốc
  • Heo hút rượu, mây, súng thơm cả trời.
  • Một ngàn bộ lên, một ngàn bộ xuống ”.

Với việc sử dụng phép ám chỉ “dốc” theo nhịp 4/3 và các từ “ngoằn ngoèo, sâu thẳm”, Quang Dũng dường như mang đến từng nét vẽ rắn rỏi, mạnh mẽ và hình ảnh những con dốc nối tiếp nhau đầy gập ghềnh, hiểm trở. và liên quan đến nhiều điều không chắc chắn. Cùng với các sườn núi là “Ngàn chân cao, Ngàn chân xuống”. Đoạn thơ được bố cục bằng hai vế câu thơ, hình ảnh thơ cân đối hài hoà, tả cảnh núi rừng: một bên là núi cao, một bên là vực sâu. Không gian thơ mộng mở ra theo nhiều chiều: từ độ cao đến sức hút của sườn núi, từ vực sâu thăm thẳm, từ chiều rộng của các thung lũng. Ba dòng thơ giàu hình thức, nhiều ngạnh gợi lên vẻ hùng vĩ dữ dội của thiên nhiên nơi đây. Sự hiểm trở của núi rừng cũng được nhấn nhá qua hình ảnh:

  • “Buổi chiều thác ầm ầm hùng vĩ.
  • Đêm Mường Hịch, hổ trêu người “

Xem thêm: Thảo luận về trò chơi điện tử, Đề cương về chứng nghiện chơi trò chơi trực tuyến ở lớp 9

Núi rừng Tây Bắc hiện ra với bao nét hoang hoải lúc chiều, về đêm càng làm nổi bật vẻ đẹp hoang sơ của “rừng lụa in bóng cây cổ thụ”. Những từ ngữ, hình ảnh được nhà thơ sử dụng để nhấn mạnh ấn tượng về một sa mạc khốc liệt. Cảm giác như người đọc có thể nghe thấy từng tiếng bước chân, từng tiếng gầm gừ của chúa sơn lâm, mối đe dọa đang đeo bám những người lính. Không chỉ vậy, sự dữ dội, hùng vĩ của thiên nhiên Tây Bắc còn được thể hiện qua hình ảnh con sông Mã:

  • “Sông Mã gầm lên trong khúc độc tấu”

Nội lực của câu thơ tập trung ở động từ “gầm”. Chỉ một từ này thôi cũng đủ thấy vẻ bi tráng hùng vĩ của dòng sông gầm thét, ẩn chứa sức mạnh to lớn.

Thiên nhiên Tây Bắc đã nhầm sân khấu hóa để làm nổi bật vẻ anh hùng bi tráng của những người lính hành quân, phải vượt qua bao hiểm nguy, thử thách của thiên nhiên.

Bức tranh thiên nhiên Tây Bắc không chỉ hùng vĩ, dữ dội mà còn nên thơ, trữ tình với những đường nét mượt mà:

  • “Hoa Mường Lát về trong đêm”

Đó không phải là hoa nở mà là “hoa về”, không phải là đêm khuya mà là “đêm nho nhỏ”. Sử dụng thanh ngang, câu thơ không gợi tả mà chỉ gợi qua những câu cảm, gợi tả những nét độc đáo của cảnh vật nơi mộng ảo, hư hư thực thực như sương như khói. Bao trùm lên thiên nhiên Tây Bắc không chỉ có sự kỳ diệu của màn đêm mà còn có cái mát lành, trong lành của mưa rừng Tây Bắc:

  • “Pha Luông Mưa Chiều Xa Quê Ai”

Xem thêm: Giải thích và chứng minh câu nói “Thời gian là vàng”

Tương phản với những câu thơ minh họa cho sự hùng vĩ dữ dội, ở đây vẻ đẹp của thiên nhiên đã được nâng cánh bằng đôi cánh lãng mạn. Câu thơ dệt nên nhiều âm hưởng gợi lên hình ảnh những ngôi nhà ẩn hiện trong mưa ở thung lũng Pha Luông. Không gian bị đẩy lùi, tầm nhìn trở nên mờ ảo, khói bụi. Mưa sa mạc nhưng không lạnh lẽo mà tỏa ra một bầu không khí yên bình và thơ mộng. Tạo nên vẻ đẹp thơ mộng, trữ tình cho bức ảnh thiên nhiên Tây Bắc còn có một buổi chiều sương mù trên sông Châu Mộc:

  • “Người đi Châu Mộc chiều nay sương mù.
  • Bạn có thấy tâm hồn đang dọn dẹp bến bờ?
  • Bạn có nhớ hình vẽ trên cây sào
  • Nổi trên mặt nước, những bông hoa đung đưa “

Núi cao không còn trước mắt ta nữa mà chỉ là một buổi chiều mù sương với hồn lau sậy, bến nước, dáng người trên xuồng, đung đưa hoa. Ba từ “chiều nay sương” với đại từ không xác định và không xác định đã tổng hợp không gian và thời gian. Giọng thơ như chậm lại, kéo dài. Cảnh thơ trở nên hữu tình với những ý thơ “hồn lau, hoa đung đưa”. “Hoa” ở đây có thể là hình ảnh thực tế của Tây Bắc ngàn hoa, cũng có thể là hình ảnh ẩn dụ cho người con gái soi mình dưới làn nước lũ. Hồn hoa lau đã hoà với hồn người lính tạo nên hồn thơ rất riêng. Một nhạc tính thơ trong hình tượng thơ. Những câu thơ trở nên thật đẹp bởi được vẽ nên bởi tâm hồn tinh tế, nhạy cảm của những chàng trai Hà Nội trước cảnh xa xứ. Như vậy, vẻ đẹp lãng mạn của người lính Tây Tiến được gián tiếp thể hiện một cách đầy chất thơ.

Xem thêm: Soạn bài chú giải lớp 9 đầy đủ nhất

Thiên nhiên trong mắt người lính Tây Tiến như một bức tranh tuyệt tác. Nét vẽ đậm đà, mạnh mẽ, ngôn ngữ hồi hộp ở đầu phác họa cảnh núi rừng dữ dội, kết hợp với nét vẽ mềm mại, ngôn ngữ mềm mại, nhịp thơ gợi tả cảnh sông nước miền Tây. Hơn hết, thiên nhiên Tây Bắc chính là bối cảnh để những người lính Tây Tiến hiện lên như những anh hùng phi thường của bản anh hùng ca chống Pháp. Đây là nét tài hoa của ngòi bút Quang Dũng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.