Cảm nhận khổ thơ 4 của bài thơ Tây Tiến 2023

Cảm nhận khổ thơ 4 của bài thơ Tây Tiến

Cảm nhận khổ thơ 4 của bài thơ Tây Tiến

Phân công

Ai đó đã từng nói “Thơ là bầu rượu của thiên hạ”. Đúng là thơ luôn làm say đắm lòng người, với thơ người đọc có thể chìm đắm trong muôn vàn cung bậc cảm xúc. Đến với bài thơ “Tây Tiến” của Quang Dũng, chúng ta thực sự ấn tượng về tiếng nói của trái tim anh. Đọc khổ thơ thứ 4 của bài thơ, ta cảm nhận được nỗi nhớ quê da diết.

  • “Người phương Tây đi không hẹn ngày về
  • Con đường dẫn đến vực thẳm là một phôi thai chia cắt
  • Ai lên Tây Tiến mùa xuân năm ấy?
  • Hồn Sầm Nưa một đi không trở lại ”.

Bài thơ Tây Tiến được sáng tác năm 1948 trong những năm tháng khó quên của lịch sử kháng chiến chống Pháp. Hoàn cảnh sáng tác này được thể hiện rõ nét nhất trong nỗi nhớ thống nhất của nhà thơ và mảnh đất miền Tây đầy ắp kỷ niệm. Nỗi nhớ trở thành cảm xúc trữ tình xuyên suốt bài thơ. Hoàn cảnh sáng tác cũng giúp người đọc hiểu rõ hơn vẻ đẹp hào hoa, anh hùng của người lính Tây Tiến, hiểu được nguyên nhân hình thành nên lối viết hiện thực và cảm hứng lãng mạn, những yếu tố làm nên nét bi tráng rất riêng của bài thơ.

Tác giả nhắc đến hình ảnh người đi những phương hướng mơ hồ, có thể hiểu nhà thơ nói đến những chiến binh Tây Tiến, những chàng trai Hà Nội xưa rời quê hương ra đi không một lời “hẹn ước” lên Tây Tiến. để trở về, về với miền Tây sâu thẳm, xa xôi và tăm tối, cách hiểu này gợi lên sự cảm phục, ngưỡng mộ những người anh hùng, xót thương cho những người lính, rằng mùa xuân, ra đi từ đó không trở lại … Cũng có thể hiểu rằng nhà thơ đã nhắc đến thời điểm cuối năm 1948, khi ông đang ở Phù Lưu Chanh, lòng bồi hồi nhớ về ngày chia xa trung đoàn Tây Tiến không hẹn ngày trở lại, sau bao nhiêu năm tạm biệt miền Tây. cho đến khi thăm bộ phận phôi thai “

Xem thêm: Phân tích tính hợp pháp của Tuyên ngôn độc lập

Những năm tháng ngắn ngủi của cuộc đời trong đoàn quân Tây Tiến đã để lại những kỉ niệm không thể phai mờ trong lòng nhà thơ. Bài thơ kết thúc bằng một lời nhắn nhủ chân thành. Có thể thấy, nhà thơ thể hiện một khát vọng thầm lặng nhưng chung thủy của tất cả những ai “người đi Tây Tiến mùa xuân này” trong lòng một thời gắn bó với trung đoàn, về miền Tây “mùa hạ”. mùa xuân này “là khoảnh khắc quý giá nhất trong cuộc đời, là giây phút nhung nhớ, dẫu có chia xa nhưng hồn những người lính sẽ mãi mãi hướng về miền Tây, cùng Sầm Nưa, Pha Luông, Mường Hịch,. những vùng đất đầy ắp kỷ niệm với đồng đội, với trung đoàn Tây Tiến trong những năm tháng gian khổ hào hùng bởi

  • nơi chúng tôi ở lại, người dẫn đầu ở lại
  • “Khi tôi xuống trần gian, linh hồn tôi biến thành một linh hồn”

(Chế Lan Viên)
Người ta cũng có thể hiểu rằng nhà thơ nói đến với lòng tiếc thương những người đồng đội của mình đã mãi mãi nằm trong những nấm mồ cô đơn nơi đất khách quê người. Họ lên Tây Tiến mùa xuân năm ấy, chiến đấu dũng cảm, hy sinh anh dũng, hồn và xác họ còn mãi với miền Tây, để lại bao nỗi nhớ nhung, xót xa cay đắng cho những ai còn sống.

Đoạn thơ thể hiện trí tuệ hào hoa, tài hoa của Quang Dũng. Nếu Chính Hữu qua bài thơ “Đông Chí” đã nói rất rõ về người nông dân mặc áo lính thì Quang Dũng với bài thơ “Tây Tiến dựng tượng đài oai hùng, oai phong của những chàng trai Hà Nội” đeo gươm. bảo vệ tổ quốc “anh dũng, dũng cảm, giữa gian khổ hy sinh vẫn luôn lạc quan yêu đời. Anh dũng, hiên ngang là hình tượng của đoàn quân Tây Tiến.

Xem thêm: Đáp Án Đề Thi Tuyển Sinh Lớp 10 Môn Ngữ Văn Nam Định

Tây Tiến đã thực sự trở thành một họa sĩ biếm họa tài năng và để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Đúng như ai đó đã từng nói “Thơ mà không có người thì tôi sẽ là đứa trẻ mồ côi”. Những vần thơ của Quang Dũng đã mang đến cho người đọc sự đồng cảm tận cùng của nỗi nhớ và trở thành nỗi niềm chung.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.