Cảm nhận về hình ảnh hiện thực xóm nghèo vào buổi tối do Thạch Lam thể hiện trong Hai đứa trẻ

Cảm nhận về hình ảnh hiện thực xóm nghèo vào buổi tối do Thạch Lam thể hiện trong Hai đứa trẻ

Hướng dẫn

Đề: Nhận xét về hình ảnh hiện thực xóm nghèo về đêm được Thạch Lam thể hiện trong truyện ngắn Hai đứa trẻ.

Mở bài Cảm nghĩ về hình ảnh hiện thực xóm nghèo vào buổi tối do Thạch Lam thể hiện qua Hai đứa trẻ

Không phải ngẫu nhiên mà Thạch Lam đặt tên mới là “hai đứa trẻ” của mình. Chính cái tên này đã khiến “hai đứa trẻ” gợi lên những mảnh đời như bao mảnh đời tăm tối ở một thị trấn nhỏ nghèo, tăm tối chứ không chỉ có hai đứa trẻ. Truyện ngắn về người nghèo của Thạch Lam gợi lên sự đồng cảm đặc biệt, không cần ngôn từ tạo cảm xúc, không khóc than mà ẩn chứa trong đó là cách miêu tả, cách nhìn và thái độ sống của nhà văn.

Thân bài Cảm nhận về hình ảnh hiện thực xóm nghèo về đêm được Thạch Lam thể hiện qua Hai đứa trẻ

Truyện ngắn “Hai đứa trẻ” được viết theo phong cách lãng mạn, câu chuyện ngọt ngào như một bài thơ trữ tình, kết hợp với nghệ thuật miêu tả không gian và thời gian tài tình đã tạo nền cho sự xuất hiện của những đứa trẻ hiện diện với cuộc đời tăm tối của chúng trong xóm nghèo này và để lại dư âm trong lòng người đọc.

Truyện ngắn “hai đứa trẻ” là một truyện ngắn giản dị, ít hoặc không có cốt truyện, khó có thể tìm thấy những tình tiết bi tráng, hài hước như sáng tác của Nguyễn Công Hoan, những đấu tranh, giằng xé như những trang văn của Nam Cao. Khi đọc truyện của Thạch Lam, người ta cảm nhận nó bằng tâm hồn và bằng tất cả các giác quan của mình, nhưng hiếm khi có thể tổng kết một cách chặt chẽ mọi diễn biến của cốt truyện.

Những trang viết của Thạch Lam mang phong cách mềm mại như cánh bướm đậu trên cành hoa, tranh và ngôn ngữ của ông được ví như tranh vẽ chứ không phải sơn dầu. Thạch Lam vẫn là một nhà văn lãng mạn, nhưng đó là một thứ tình cảm đẹp đẽ, tích cực, làm say đắm lòng người.

Truyện ngắn “hai đứa trẻ” chỉ kể về hình ảnh hai đứa trẻ ngồi trên chiếc võng gãy nhìn đường phố chìm vào đêm đen, dù buồn ngủ đến hoa cả mắt vẫn cố thức để đợi đêm trôi qua. train sau đó đóng cửa hàng và đi ngủ. Cốt truyện đơn giản như vậy chắc chắn sẽ làm thất vọng những ai muốn tìm kiếm một cốt truyện kịch tính với những tình tiết hấp dẫn. Tuy nhiên, từ ngòi bút của Thạch Lam, tuy không có cốt truyện ấy nhưng không hề nhàm chán mà ngược lại càng ám ảnh, da diết, thấm đượm tình cảm buồn và giọng kể thì thầm, điềm đạm, nghiêm trang.

Dưới con mắt của hai đứa trẻ, cảnh phố trưởng hiện lên thật cụ thể, sinh động và gợi cảm, đó là cảnh chợ vắng, vắng vẻ khi chiều buông, chợ đã tan từ lâu, người đã về và tiếng ồn ào của tiếng ồn cũng biến mất. Cảnh tượng đống tro tàn thể hiện sự nghèo nàn, cơ cực của cuộc sống xóm giềng. Ống kính cần mẫn của người viết rong ruổi khắp các ngõ xóm, trên mặt đất chỉ còn lại rác rưởi: vỏ bưởi, vỏ chợ, lá nhãn, lá mía. Cảnh còn được miêu tả bằng khứu giác tinh tế của nhà văn, mùi ẩm mốc bốc lên, oi bức ban ngày và mùi khói bụi quá đỗi quen thuộc, khiến chị em cứ ngỡ đó là mùi riêng của vùng đất, của quê hương này. . Hình ảnh xóm phố trong “Hai đứa trẻ” thật ám ảnh bởi những màu sắc, hương vị ấy.

Trong khung cảnh hoang tàn và thê lương ấy, hình ảnh những người dân xóm phố nghèo hèn, lười biếng, bất cẩn dần hiện ra, những đứa trẻ xóm giềng đi nhặt nhạnh những thứ còn vương vãi trong chợ. Mẹ con chị Tí vác chiếu ra ngoài dọn hàng. Gia đình bác Xẩm chiếu cái chiếu và cái chậu thiếc đặt trước mặt, cậu con trai thì bò ra nhặt rác bẩn bên vệ đường, còn hai chị em Liên thì phụ quán tạp hóa nhỏ mà mẹ Liên dọn về. ra ngoài khi cả nhà bỏ đi Hà Nội về quê vì anh Liên mất việc. Bà cụ phát điên, lén mua rượu uống rồi cười và lao đi trong bóng tối.

Tất cả đều là những mảnh đời khốn khổ, khốn cùng, bị hủy hoại và qua con mắt của bé Kết, tất cả những mảnh đời đều chìm trong bóng tối bao la, chỉ có ngọn đèn của chị Tí, cái bếp của chú Siêu, ngọn đèn Hoa là sáng. thành phố, chỉ là những điểm ánh sáng mờ ảo, những ánh sáng hiếm hoi này không làm cho khu phố sáng sủa, chỉ làm cho màn đêm trở nên tối tăm và dày đặc. Hình ảnh “ngọn đèn nhỏ” nơi đài nước của chị Tí chỉ soi sáng cho khu đất nhỏ bé này và trở lại 7 lần trong xóm là một hình ảnh đầy ám ảnh và rất gợi, bởi những mảnh đời lam lũ, bấp bênh, tăm tối của cuộc đời. , tăm tối trong cuộc đời. Cảnh phố về đêm như một bản nhạc buồn được dàn đồng ca lặp lại.

Mỗi buổi tối, mẹ con chị Tí dọn hàng, chị em Liên kiểm hàng, tính tiền rồi ngồi trên chiếc chõng tre ngắm cảnh. Chú Phó Siêu lại gánh hàng và thổi lửa, chú Xẩm lại trải chiếu, xếp bát, cái điệp khúc cứ lặp đi lặp lại một cách đơn điệu, nhàm chán. Họ cũng vơi đi phần nào hy vọng, hy vọng là phương thuốc tinh thần cho những con người khốn khổ này. Nhà văn Nhất Linh từng nói dân quê luôn nghèo tiền nhưng giàu hão huyền. Biết bao người trong bóng tối, chờ đợi một điều gì đó chiếu sáng cho cuộc đời tội nghiệp của họ. “Hai đứa trẻ” làm sao hiểu hết được cảnh tối tăm, tẻ nhạt, vô vọng mà họ đang sống và những khát vọng mơ hồ của họ. Nhưng tâm hồn ngây thơ, nhạy cảm, cô bé Liên hiểu được, dù vô thức trước thực tại này, khát khao ấy, chính khát vọng thoát khỏi cảnh tăm tối này mà chị em Liên đang cố thức để chờ đi qua đường tàu. Con tàu dường như đã mang đến một điều gì đó từ một thế giới khác, một thế giới hoàn toàn khác đối với Liên, khác với ánh sáng của ngọn đèn Tí và bếp lửa của chú Cháo.

Tác phẩm “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam không đi sâu miêu tả mâu thuẫn xã hội và mâu thuẫn giai cấp, cũng không đề cập đến bộ mặt kinh hoàng của kẻ bóc lột và bộ mặt thảm thương của kẻ bị áp bức. Xét cho cùng, Thạch Lam là một nhà văn lãng mạn, ông phác họa bức tranh thành phố hiện thực từ những chi tiết nhỏ nhất và cả chiều sâu tâm linh của nó, một bức tranh xám xịt với những con người nhỏ bé và đáng thương. Nó thấm đẫm niềm thương cảm của tác giả đối với những người dân lao động nghèo khổ sống trong cảnh bế tắc, tù túng.

Kết bài Cảm nhận về hình ảnh hiện thực nơi xóm nghèo chiều tối được Thạch Lam thể hiện qua Hai đứa trẻ

Qua hình ảnh tăm tối của xóm phố và qua hình ảnh những con người nhỏ bé với một chút hy vọng, có thể thấy ước mơ của nhà văn là muốn thay đổi cuộc sống ngột ngạt này cho những người dân lao động nghèo.

Theo Loigiaivan.com

>> Tìm hiểu thêm: Bài thơ Tràng Giang của Huy Cận.

Có thể bạn quan tâm?

  • Kể câu chuyện Người đi cày giấu mặt và trả lời các câu hỏi: a. Khi được gọi đi ăn, bác nông dân nói gì? b. Tại sao bạn lại bị vợ trách? so với Khi mất máy cày, bạn sẽ làm gì?
  • Nói về một nhạc sĩ
  • Những suy ngẫm về hình ảnh phố nghèo trong truyện ngắn Hai đứa trẻ phải trả giá của Thạch Lam
  • Không khí của nhân vật Kết trong buổi tối nơi phố huyện.
  • Ý nghĩa của bức tranh đoàn tàu đêm qua, Hai đứa trẻ mới
  • Hình ảnh huyện thành phố cảm giác vào ban đêm
  • Bức tranh phố huyện trong Hai đứa trẻ của Thạch Lam.
  • Bình luận xã hội: Suy nghĩ về nhận thức của con người trong cuộc sống

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *