Đánh giá Aimatop’s Two Maples

Đánh giá Aimatop’s Two Maples

Phân công

Tình thầy trò và những kỉ niệm tuổi thơ luôn mang đến những cảm xúc dạt dào để các nhà văn, nhà thơ viết nên những câu chuyện, những vần thơ lay động lòng người. Ai-ma-top đã thành công rực rỡ với công việc Giáo viên đầu tiên. Đặc biệt, đoạn trích Hai cây phong đã khắc họa những kỉ niệm, ước muốn, khát vọng của tác giả và những người bạn gắn liền với hai cây phong. Đoạn văn để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí người đọc.

Truyện ngắn Người thầy đầu tiên của nhà văn Aimatop đã đưa chúng ta trở lại ngôi làng nhỏ Kukureus ở Cộng hòa Kyrgyzstan (cũ) thuộc Liên Xô. Câu chuyện về người lính Hồng quân, đoàn viên thanh niên cộng sản Dussen – người thầy đầu tiên đã cùng cô bé Antunai trồng hai cây phong nhỏ năm xưa. Bốn mươi năm sau, cô gái ấy đã là một viện sĩ nổi tiếng, và Hai cây phong đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức làng quê của nhiều thế hệ dân làng Kukureu. Những kỉ niệm gắn bó với hai cây phong được kể theo hai mạch đan xen: lời kể trực tiếp của nhân vật ‘tôi’ – một nghệ sĩ lớn lên trên chính mảnh đất này, và kí ức của cả một thế hệ ‘chúng ta’. Ký ức sống động về tuổi thơ đã khiến người nghệ sĩ – nhân vật “tôi” tái hiện một cách đẹp đẽ và xúc động hình ảnh hai cây phong – biểu tượng của quê hương, một mảnh hồn sống động của làng quê.

Mở đầu của Ký ức làng quê là lối kể chuyện đưa người đọc trở về một nơi nằm dưới chân núi, trên cao nguyên rộng, có các khe núi từ nhiều ngóc ngách đá đi xuống.. Ku-ku-ruo hiện ra với tất cả vẻ đẹp hoang sơ của thiên nhiên với thung lũng, thảo nguyên, dãy núi. Hai cây phong không phải là món quà của thiên nhiên ban tặng mà từ rất lâu rồi trẻ em đã biết họ ngay từ đầu. Cũng rất tự nhiên, hình ảnh hai cây phong đã trở thành hình ảnh của làng quê: “Chúng luôn hiện ra trước mắt chúng ta như những ngọn hải đăng trên núi”, Trở thành mốc định hướng mà mọi người có thể đến. Riêng đối với “tôi”, “Mỗi khi trở về quê hương, khi xuống tàu băng qua thảo nguyên về làng, tôi coi nhiệm vụ đầu tiên là phải tìm kiếm hai tấm bản đồ quen thuộc này từ xa.. Anh dành tình cảm đặc biệt cho hai cây phong như những người bạn, được ngắm nhìn bằng ánh mắt yêu thương nên dù khó nhìn đến đâu anh cũng luôn luôn cảm thấy chúng, luôn luôn nhìn thấy rõ ràng . Hai cây phong đã trở thành một phần tâm hồn của anh, chi phối cả niềm vui và nỗi buồn của người nghệ sĩ.

Xem thêm: Qua đoạn trích Trong lòng mẹ, chứng tỏ Nguyên Hồng rất giàu chất trữ tình.

Với tình yêu này, anh đã tạo ra một hình ảnh sống động và đẹp đẽ. Một hình ảnh thậm chí còn ngân nga những giai điệu “Tiếng lá reo cho đến khi bạn say”. Đoạn văn miêu tả hình ảnh hai cây phong đẹp như một bài thơ về một loài cây.có giọng hát riêng và phải có linh hồn riêng, chứa đầy ca từ êm dịu“. Có lẽ chính tình yêu quê hương đất nước của người nghệ sĩ đã tạo nên cảm xúc đắm say bao trùm này:”Bất kể chúng tôi đến đây vào thời gian nào, ngày hay đêm, họ luôn nghiêng thân cây, lay động cành lá và không ngừng thì thầm với nhiều mức độ khác nhau. Đôi khi nghe như tiếng sóng biển vỗ vào bờ cát, lúc khác lại như tiếng rì rào len lỏi qua kẽ lá như một ngọn lửa vô hình, đôi khi hai cây phong bỗng chốc im lặng, rồi cả cành lá đều thở dài như thể. thương tiếc ai đó“Ngay cả khi thời tiết thay đổi khắc nghiệt, hai cây phong này vẫn như một người kiên cường chống chọi với sức tàn phá của mưa bão”.đung đưa cơ thể nhẹ nhàng của nó và vo ve như một ngọn lửa rừng rực cháy..

Xem thêm: Kể cho tôi nghe về một trải nghiệm đáng nhớ với một con vật cưng yêu thích

Cảm xúc về tuổi thơ được người nghệ sĩ nâng niu, kể cả khi ông vén màn bí ẩn về hai tấm bản đồ với những lý giải chính xác về mặt khoa học: “Tuy nhiên, việc khám phá ra sự thật đơn giản này không làm tôi thất vọng, không làm tôi mất đi cảm giác về tuổi thơ mà tôi vẫn giữ cho đến ngày nay.“. Bởi vì cây phong này gắn liền với một thời đẹp đẽ:”Tuổi thanh xuân của tôi đã rời xa nơi này, bên cạnh họ như mảnh vỡ của tấm gương xanh ma thuật …“. Những hình ảnh tuổi thơ đã tạo nên một không gian huyền diệu rất riêng, có lẽ chính tình yêu và sự gắn bó với hai cây phong đã khiến cậu bé lớn lên trở thành họa sĩ với mong muốn vẽ lại tâm hồn say đắm vẻ đẹp của hai cây phong này?” những tấm bản đồ cũng là những kỷ niệm được chia sẻ về chúng tôi – những cậu bé tinh nghịch của làng Ku-ku-ryu, những người bạn cùng trang lứa với họa sĩ. Đó là niềm vui mỗi ngày, chạy nhảy giữa núi đồi bao la bóng mát và tiếng sột soạt của hai cây phong. Khoảnh khắc mà những cậu bé này được nâng lên mới đẹp làm sao Cành cao vươn tầm chim bay. một thế giới khác đã mở ra, vượt ra ngoài giới hạn của ngôi làng nhỏ Kukurou, “Như thể có một phép màu nào đó đã mở ra trước mắt chúng tôi một thế giới không gian và ánh sáng đẹp vô hạn.“. Hai tấm bản đồ trở thành bệ đỡ, nâng cánh ước mơ của trẻ thơ, mở ra ý thức về một thế giới đầy những điều mới mẻ để khám phá, hướng tới”Những vùng đất bí ẩn đầy quyến rũ ẩn sau chân trời xa xăm“. Giống như những người bạn của mình,” tôi “- cậu bé sau này trở thành họa sĩ cũng từng trải qua cảm giác”Tim tôi đập thình thịch vì phấn khích và vui sướng, và trong tiếng xào xạc không ngớt này, tôi cố hình dung ra những vùng đất xa lạ này.“. Hai cây phong đã trở thành người bạn lớn, người bạn tâm giao mang đến niềm vui và hạnh phúc cho tuổi thơ. Bản thân người thầy đầu tiên ở lại làng, trở thành người đưa thư già. Dussen siêng năng, nhưng khi lũ trẻ gọi đồi bằng hai cây phong” Trương Dusen “cũng như nhiều người dân làng, ít ai nhớ rằng cụ là ông Dussen, người đã mang lại ánh sáng. Ánh sáng cách mạng giúp xua tan bóng tối cho bao kiếp người. Hai cây phong còn minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người cộng sản trẻ tuổi đã làm không ngần ngại cống hiến tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình cho quê hương đổi thay.

Xem thêm: Kể cho tôi nghe về người mẹ yêu quý của bạn

. Tình yêu dành cho hai tấm bản đồ “tôi”, “chúng ta” của cư dân làng Kukureu khiến chúng tôi trân trọng chính vì hai tấm bản đồ này gắn liền với câu chuyện về một người đẹp. , người thầy không có bằng cấp sư phạm nhưng đã ươm mầm bao ước mơ, hy vọng cho các con. Kỉ niệm là thứ con người ta trân trọng và bảo vệ cẩn thận nhất. Dù bao nhiêu năm trôi qua, dù lịch sử có bị phủ mờ bởi lớp bụi thời gian thì hình ảnh hai ông đồ cùng giáo sư Dussel vẫn sẽ sống mãi trong lòng người đọc qua nhiều thế hệ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *