Hãy kể cho tôi nghe về một kỷ niệm thời thơ ấu mà bạn sẽ luôn nhớ

Hãy kể cho tôi nghe về một kỷ niệm thời thơ ấu mà bạn sẽ luôn nhớ

Phân công

Tuổi thơ đối với tôi là những ngày đẹp nhất. Đã có biết bao kỉ niệm vui buồn bên em làm em nhớ mãi.

Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó, mọi thứ dường như thay đổi. Trời trong xanh hơn, gió trong lành, con đường rợp bóng cờ hoa rực rỡ. Hôm nay, tôi đang ngồi trên xe của mẹ, tự hào về bộ đồng phục mới của mình, chiếc áo sơ mi trắng không cài cúc, chiếc váy có dây và hai sọc tung bay trong gió. Hôm nay trông tôi cũng già hơn vì đang đứng trước cổng trường tiểu học, đó là ngày đầu tiên đi học của tôi. Cũng như tôi, bao cô gái, chàng trai, cô gái đều ôm ấp trong vòng tay cha mẹ không muốn rời. Tôi đã tập luyện vài ngày trước ở trường, nhưng bây giờ tôi vẫn còn run. Chúng tôi mới chỉ là học sinh lớp Một – nhỏ tuổi nhất, phải đi học trước mọi người, lớp 1A đã đậu rồi. Tiếp theo là lớp 1B của tôi. Tự hào là năm nhất, tôi quên đi nỗi sợ hãi và chào tạm biệt đàn anh. Giờ đây tôi đã là học sinh đứng giữa ngôi trường thân yêu mà tôi sẽ gắn bó suốt năm năm. Khoảnh khắc này sẽ không bao giờ phai nhạt trong tôi. Hãy xem những dãy bàn ghế thẳng hàng như khi bạn xếp hàng. Bảng đen vẫn sáng bóng. Tôi đã học được bài học đạo đức đầu tiên của mình. Giọng cô giáo trầm quá. Trong số nhiều bạn mới, tôi đồng thanh đọc lại Năm điều Bác Hồ dạy. Nơi này xa lạ với tôi, nhưng tôi tự nhủ rằng mình sẽ quen. Tôi sẽ luôn ghi nhớ ngày này trong trái tim mình và tôi sẽ không bao giờ quên nó.

>> Tìm hiểu thêm: Cảm nghĩ của tôi về ngôi trường mới

Đi học dài lắm. Năm nay em học lớp 8 nhưng hồi cấp 1 em vẫn nhớ đến cô giáo thân yêu. Học hết năm thứ nhất, sang năm thứ hai, nhưng tôi vẫn nhớ cô Liên, người đã dạy tôi năm ngoái. Cô ấy thường vỗ nhẹ vào đầu chúng tôi và nở một nụ cười ngọt ngào. Cô Liên rất dễ mến nên lớp em ai cũng quý. Cô ấy giống như một người mẹ thứ hai đối với tôi ở trường. Mỗi sáng thức dậy, cô vẫn tết tóc cho các bạn nữ và buộc áo cho các bạn nam. Người dạy chúng tôi đọc và viết câu thánh thư đầu tiên cũng là cô ấy. Tuy nhiên, không ai ngờ rằng cô ấy sẽ rời xa chúng ta sớm như vậy. Kết thúc lễ tổng kết học kỳ 1 năm 2, như thường lệ, tôi lại đến chào cô. Nhưng hôm nay, tôi thấy bạn đang đóng gói đồ đạc của mình. Và cô ấy nói với chúng tôi rằng cô ấy đã nghỉ hưu. Cả ngày hôm đó, tôi cảm thấy trống trải lạ thường. Cuối giờ, lớp 1B không còn thấy cô Liên. Vì vậy, bây giờ tôi chỉ gặp cô vào những ngày kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 hàng năm. Cô ấy vẫn vỗ đầu chúng tôi như mọi ngày. Nó rất nóng. Cô rất tự hào vì hiện nay nhiều học sinh của cô đã vào được Trường THCS Trưng Vương. Ngay cả khi tôi không thể học cô ấy nữa, cô ấy sẽ luôn là thần tượng của tôi. Cô ơi, con nhớ cô lắm! …

>> Tìm hiểu thêm: Kể về chuyến thăm quê

Giờ đây mỗi ngày đến trường với tôi luôn là một ngày vui vì ngày nào cũng có bạn bên cạnh. Trong số đó có Giang, bạn thân nhất của tôi. Tôi và Giang chơi với nhau rất thân từ năm lớp bốn. Nhưng không

Không ai biết chúng tôi đã trở thành bạn của nhau như thế nào. Năm lớp 4, cô Ngọc chuyển sang ngồi bàn ba, cạnh Giang và Huyền. Cả hai đều cao ráo, tóc buộc gọn gàng, nước da trắng ngần. Tuy ngoại hình giống nhau nhưng tính cách lại hoàn toàn khác nhau. Giang học giỏi, chăm chỉ, được bạn bè, thầy cô quý mến. Còn Huyền thì ngỗ ngược, chỉ làm phiền người khác thôi. Nhưng chỉ nhờ những đặc điểm đó của Huyền, tôi mới quen và thân với Giang. Hôm đó, vào giờ ra chơi, tôi đang cố gắng hoàn thành bài tập thì Huyền giật vở của tôi. Tôi nói với Huyền:

– Trả sách lại cho tôi, tôi không đùa đâu.

Nhưng Huyền không nghe, tiếp tục bỏ chạy nên tôi phải đuổi theo. Vào đến sân trường thì không thấy Huyền đâu cả. Nhìn anh một lúc, tôi thấy cô ấy vừa chạy vừa cười. Tôi tức giận đến mức định chạy lấy cuốn sách thì vô tình đẩy bạn mình vào. Quay lại, hóa ra không phải Huyền mà là Giang. Bạn trông giống nhau đến mức tôi đã nhầm. Cô cũng bị chảy máu ở tay. Anh đưa em vào phòng y tế để lấy băng cho em. Khi biết chuyện, cô giáo đã mắng chúng tôi và Huyền và phạt chúng tôi đứng góc lớp. Nhưng Giang xin anh ấy cho em về vì không muốn hạ bệ em. Từ giây phút này, em rất biết ơn anh vì em đã gây ra cho anh nỗi đau như vậy, nhưng anh không những không giận mà còn van xin em. Tan học, em chạy đến xin lỗi bạn nhưng Giang nói bạn không đau nữa. Thế là chúng tôi về nhà trò chuyện vui vẻ. Kể từ hôm đó, tôi và Giang trở thành bạn thân từ lúc nào không biết. Với Giang, con đường về càng ngắn lại. Tôi cũng có người để chia sẻ những khoảnh khắc hạnh phúc của tôi. Cảm ơn Giang rất nhiều!

>> Tìm hiểu thêm: Kể cho tôi nghe về một chuyến đi đến quê hương của bạn

Tôi yêu tất cả những kỷ niệm, vui và buồn. Đây là những lúc tôi có thể đạt được điều gì đó và cũng có thể mất đi điều gì đó. Đó là lúc tôi dạt dào cảm xúc về quá khứ: “Cảm ơn vì kỷ niệm! Tôi sẽ không bao giờ quên bạn!”.

Có thể bạn quan tâm?

  • Trường tôi có đội bảo vệ cây xanh. Hãy cho chúng tôi biết về công việc của bạn trong nhóm này
  • Bạn Vũ Văn Quyền kể lại ngày đầu tiên đi học
  • Bạn Linh Chi kể lại ngày đầu tiên đi học
  • Viết một bức thư cho ông bà của bạn cho bạn biết những gì bạn biết về thành phố
  • Kể cho tôi nghe câu chuyện về người lính dũng cảm
  • Mô tả quang cảnh ở trường của bạn trước khi đến lớp
  • Mô tả lịch treo tường của bạn ở lớp 4
  • Kể về người thân của bạn (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, em ..,)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *