Lên kế hoạch kể một câu chuyện vui một cách chi tiết

Cuộc sống đầy rẫy những khó khăn nhưng những khoảnh khắc hạnh phúc thì rất nhiều. Niềm vui cuộc sống không ở đâu xa mà chính ở những câu chuyện đời thường giản dị nhưng lại mang đến cho chúng ta rất nhiều kỷ niệm ý nghĩa. Đó có thể là câu chuyện nhận nhầm đối tượng, câu chuyện lạc đường, câu chuyện sang hèn, v.v. Đó là một phần của quá khứ hạnh phúc, là những khoảnh khắc quý giá nhất mà chúng ta chỉ cần có một lần trong đời. Trong chương trình Ngữ Văn lớp 7, các em có thể gặp đề tài kể về một câu chuyện vui thường ngày. Bài viết cho chủ đề này trước hết cần đảm bảo bố cục ba phần gồm mở đầu, thân bài và kết luận. Khi làm chi tiết thân bài cần kể chi tiết, cụ thể địa điểm, thời gian, diễn biến sự việc, kết hợp các phương thức tự sự, miêu tả và cần lồng ghép cảm xúc. Nếu bạn thấy đề này khó thì phương án chi tiết mà Vanmau.top giới thiệu dưới đây chính là gợi ý toàn diện nhất dành cho bạn. Chúc may mắn!

Ý KIẾN VỀ CÂU CHUYỆN VUI VẺ SINH HOẠT LỚP

Giới thiệu

  • Trình bày câu chuyện được kể

Một cuộc sống thật bình dị, nhưng luôn để lại trong lòng mỗi người những câu chuyện khó quên. Với tôi, kỷ niệm không bao giờ quên là câu chuyện về sự hèn nhát. Dù chuyện xảy ra đã lâu nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ câu chuyện.

Xem thêm: Phân tích bài thơ Quê hương của Tế Hanh

II. Phần thân của thẻ

một. Hoàn cảnh xảy ra sự cố

  • Câu chuyện xảy ra khi tôi đang ở CM1.
  • Đó là một buổi tối mùa hè, tôi đang chơi với các bạn thì bị mẹ nhờ mua cho một chai nước tương.
  • Ngõ nhà tôi hồi đó chưa lắp đèn đường nên những con ngõ nhỏ trong ngõ tối om như hũ cúc áo.
  • Khi còn bé, ai cũng muốn mình mạnh mẽ hơn bất cứ bạn bè nào, vì vậy tôi không dám thừa nhận sự hèn nhát của mình. Mỗi khi phải đi một con đường tối, dù sợ mất mật nhưng tôi vẫn luôn xung phong dẫn đường.
  • Đúng là “có ngày đi đêm gặp ma”, hôm nay gặp “ma” thật.

b. Sự kiện phát triển

  • Thuận tiện đi đến cửa hàng tạp hóa ở đầu lối đi, tôi lại một lần nữa phải nếm trải cảm giác sợ ma của con phố tối mịt mới về đến nhà.
  • Dọc theo đường đi, tôi không dám ngẩng đầu nhìn về phía trước mà cứ cắm cúi ngửa cổ đi về nhà, không để ý đến xung quanh.
  • Đang đi, anh chợt nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân của ai đó. Điều kỳ lạ là khi tôi đi nhanh, tiếng bước chân này cũng dồn dập, khi tôi đi chậm lại một chút, tiếng động phía sau cũng nhỏ dần. Đôi khi tôi cũng dám dừng lại một chút, nhưng tiếc rằng bước này cũng dừng lại.
  • Trong đầu tôi khi làm xong những bài kiểm tra này là hỗn loạn, đủ thứ suy đoán về trộm cắp, bắt cóc tống tiền, nhưng mạnh mẽ nhất là ý nghĩ: kết thúc rồi, ma về nhà thôi.
  • Tôi sợ mất mật, nước mắt lưng tròng, vừa định khóc thì bị “cái gì đó sau lưng” đe dọa.
  • Không biết từ bao giờ anh đã áp sát vào lưng tôi, đặt một tay lên vai tôi và khẽ thì thầm: “An, em đi đâu vậy?” “. Giọng nói không rõ ràng nhưng hơi khàn, giống như âm thanh trong phim kinh dị.
  • Lúc đó tôi quên khóc, hét ầm lên, chân cũng nổ như máy xe máy, phóng thẳng về nhà. Vừa chạy vừa hét: “Cứu tôi với, có ma !!” biến một con phố yên tĩnh trở nên nhộn nhịp khác thường.
  • Tôi thấp bé nhưng lại nhanh chân, chắc “con ma” kia không đuổi kịp tôi, tôi xông vào đồng loạt.
  • Chạy về nhà, tôi gặp những người bạn đang đợi tôi trở về. Nghĩ rằng nếu họ biết, tôi sẽ không biết giấu nỗi xấu hổ vào đâu, tôi làm như không có chuyện gì xảy ra.
  • Nhưng tôi không thể giấu được, họ biết mọi chuyện như thể họ đã tận mắt chứng kiến. Họ xâm chiếm tôi và làm cho tôi đỏ mặt. Sau đó tôi cũng kể sự việc, họ không sợ hãi, họ chỉ cười tôi là đồ hèn nhát.
  • Khi tôi hết ngại ngùng, tôi chợt nhận ra rằng bạn bè tôi đang nhớ một đứa trẻ. Một lần nữa tiếng bước chân vang lên sau lưng tôi và tôi thấy người bạn mất tích đã trở lại bên tôi.
  • Bây giờ tôi đã hiểu ra mọi chuyện, vì vậy họ đã hợp tác để trêu chọc tôi. Lúc đó tôi chỉ biết cười một mình, ngồi chồm hổm dưới đất, tay giấu mặt trong tiếng cười không ngớt của đám bạn.

Xem thêm: Phân tích nhân vật bé Hồng trong đoạn trích Trong lòng mẹ

III.Kết luận

  • Nêu ý kiến ​​của bạn về sự việc

Đó là một kỷ niệm khó quên khi tôi nghĩ lại quá khứ thời thơ ấu của mình. Nó đã lấp đầy tuổi thơ của tôi bằng tiếng cười, giúp tôi trải qua những khoảng thời gian vui vẻ bên bạn bè và đó là những khoảng thời gian tôi trân trọng nhất dù họ đã ở rất xa.

Quỳnh Phạm – Vanmau.top

nguồn internet

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *