Phân tích bài thơ Viếng Lăng Bác của Viễn Phương

Phân tích bài thơ Viếng Lăng Bác của Viễn Phương

Phân công

Viễn Phương tên thật là Phan Thanh Viễn, là nhà thơ từng trải qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và xâm lược Mỹ. Năm 1976, miền Nam được giải phóng, đất nước thống nhất, Viễn Phương ra thăm miền Bắc, vào lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bài thơ Viếng lăng Bác được sáng tác trong dịp này và được in trong tập thơ “Như một số nguồn cội”. Bài thơ là tình cảm chân thành của nhà thơ đối với vị cha già vĩ đại của dân tộc.

Theo chân nhà thơ, chúng ta cùng theo dõi mạch cảm xúc của những phút đầu vào lăng Bác:

“Tôi ở miền Nam ra thăm lăng Bác”

Thương “con” và gọi “chú” – tác giả thể hiện tình cảm vừa gần gũi vừa kính trọng. Nhà thơ không nói “thăm” mà là “thăm” – một cách dùng phép điệp ngữ để ẩn chứa nỗi đau mất mát của nhà thơ trước sự ra đi của Người.

“Nhìn trong sương mù những hàng tre bất tận”

Ấn tượng đầu tiên của nhà thơ là về cây tre – hình ảnh gắn liền với làng quê Việt Nam. Cây tre cùng dân tộc Việt Nam anh dũng chiến đấu trong hai cuộc kháng chiến nay đã xanh tốt quanh lăng Bác để Bác luôn yên giấc ngàn thu. Nhà thơ đã phải đi từ rất sớm để nhìn thấy sương mù bao quanh những rặng tre và mặt trời mọc:

Xem thêm: Suy ngẫm về giáo viên

Ngày qua ngày mặt trời đi qua lăng

Nhìn thấy mặt trời đỏ ở hướng như vậy.

Câu trên tả cảnh bình minh, câu dưới được nhà thơ sử dụng tài tình. Mặt trời tự nhiên mang lại ánh sáng và sự sống cho mọi sinh vật. “Mặt trời rực rỡ” – là Bác Hồ – mang ánh sáng độc lập, tự do cho dân tộc.

Hình ảnh dòng người xếp hàng vào Lăng viếng Bác cũng gợi nhiều cảm xúc trong lòng nhà thơ:

Ngày qua ngày dòng người đi trong tình yêu

Cúng hết bảy mươi chín mùa xuân.

Cụm từ “thường ngày” gợi lên hình ảnh của những người con đất Việt luôn nhớ về Bác – một nỗi nhớ bao trùm lên mọi thời gian và không gian. “Tràng hoa” là sự thể hiện lòng ngưỡng mộ, kính trọng của mọi người đối với Bác Hồ.

Khi bước vào lăng, cảm xúc của nhà thơ như vỡ òa:

Bác ngủ yên trong lăng

Ở giữa vầng trăng sáng dịu

Với anh, chú như chìm vào giấc ngủ êm đềm ngọt ngào. “Vầng trăng sáng dịu” là cảm nhận của mọi người khi vào lăng viếng Bác: lòng thành kính, thương tiếc, thành kính. Nỗi tiếc thương chôn giấu bấy lâu nay được nhà thơ góp nhặt thành những dòng chữ:

Tôi luôn biết bầu trời xanh là mãi mãi

Nhưng sao phải nghe nhịp đập của trái tim mình!

Xem thêm: Phân tích đoạn trích “Cuộc chiến của những chiếc cối xay gió thành Don Quixote” của Servantex

“Bầu trời xanh” là hình ảnh ẩn dụ về tình cảm của Bác đối với nhân dân, sự nghiệp của Bác đối với vận mệnh đất nước sẽ tồn tại mãi mãi. Tuy nhiên, sự ra đi của các chú vẫn là một mất mát quá lớn, không gì có thể bù đắp được.

Mỗi cuộc gặp gỡ sẽ có một khoảng thời gian tách biệt. Khi sắp trở lại miền Nam, nhà thơ không khỏi xúc động:

“Ngày mai vào Nam sẽ rưng rưng”

Nhà thơ còn nhiều vấn vương, nhớ nhung, không muốn rời xa, thì từ những tình cảm chân thành ấy đã bộc lộ ước vọng của chính mình.

Bạn muốn làm một con chim hót quanh Lăng Bác?

Bạn muốn làm một bông hoa tỏa hương thơm ở đâu?

Muốn cho nơi đây có hương vị của tre.

Điệp ngữ “muốn làm” thể hiện tình cảm dạt dào, chân thành của nhà thơ đối với Bác, một lần nữa hình ảnh cây tre lại xuất hiện trong bài thơ cho thấy tấm lòng của nhà thơ đối với Bác là vĩnh hằng, không gì thay đổi được.

Giọng thơ trang nghiêm, thành kính đã thực sự toát lên không khí thiêng liêng của lăng Bác, đồng thời những suy nghĩ, tình cảm biết ơn, kính trọng, tiếc thương không chỉ thể hiện tình cảm của nhà thơ khi vào lăng viếng Bác mà còn là tình cảm chung. của hàng triệu trái tim Việt Nam đối với Người – vị cha già dân tộc kính yêu.

Xem thêm: Văn mẫu lớp 6: Kể chuyện chiều thứ bảy gia đình em.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *