Phân tích cái ngu của Tản Đà trong bài thơ Muốn làm thằng Cuội

Phân tích cái ngu của Tản Đà trong bài thơ Muốn làm thằng Cuội

Phân công

Tản Đà là một nhân tài của nền văn học Việt Nam. Ông nổi tiếng trên nhiều lĩnh vực nhưng đặc biệt là ở lĩnh vực thơ ca. Nó được coi là cầu nối giữa hai thời đại thơ cổ điển và thơ hiện đại. Bài thơ “Muốn làm con trai” trong tập “Khối tình thiếu nhi” thể hiện sự chán chường, không đồng tình với hiện thực. Đồng thời, bài thơ đã thể hiện rõ sự ngốc nghếch của Tản Đà.

Bài thơ được làm theo thể bảy chữ, tám dòng luật – một thể thơ dùng để diễn đạt nội dung trang trọng. Nhưng ở tập thơ này, ông đã có những khám phá mới với cascadeur để đưa cảm xúc phóng khoáng vào bài thơ, ngôn ngữ thơ giản dị gần gũi với đời thường, giọng thơ tao nhã, hóm hỉnh, nhẹ nhàng.

Ngay từ đầu bài thơ Có Muốn Làm Con Trai, chúng ta đã nhận ra cái điên vốn có của các nhà thơ. Chuyện phiếm được hiểu là thái độ sống khác thường, là biểu hiện của sự không bằng lòng với cuộc sống. Tản Đà đã mang một cái tôi đầy cá tính. Trong suốt cuộc đời, Tản Đà sống trong cảnh sầu muộn, tài cao, chí thấp, sân si. Tâm trạng này đã làm cho Tản Đà than khóc đầy xót xa:

“Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi.

Bây giờ tôi đang chán một nửa trên thế giới này. “

Sự đau buồn của anh ấy không chỉ là sự bất mãn về bản sắc, cá nhân:

Xem thêm: Đề thi chọn đội tuyển học sinh giỏi Ngữ văn 12 tập 1

“Hai mươi năm hoài niệm

Nhưng đó là tất cả bây giờ. “

đẹp

“Vận may cao, tinh thần thấp, khí chất”

Giang hồ ăn chơi quên quê hương “

nhưng đó cũng là nỗi buồn của cuộc đời, nỗi buồn của thời gian và đất nước:

“Gió ơi là mưa, mưa thì chán.”

Nghĩ đến đời lại thấy buồn “

Chính vì không bằng lòng với cuộc sống mà Tản Đà đã oán trách chị Hằng. Cái ngu của Tản Đà là khi các thi nhân xưa chỉ biết lặng lẽ ngắm trăng mà thở dài thì Tản Đà lại tạo ra cả một thế giới người đẹp trong tiên giới: Tây Thi, Chức Nữ, Hằng Nga để làm bạn, tâm tình. Với tâm hồn nghệ sĩ lãng mạn, Tản Đà tìm cách thoát ly bằng mộng tưởng. Đặc biệt, ước mơ vượt ngục của Tản Đà rất điên rồ: trốn lên cung trăng làm bạn với chị Hằng:

“Ai đang ngồi đó đợi Cung Quế?”

Cành cây đa xin nhấc lên chơi

Mang bầu mà có bạn bè không khỏi chạnh lòng.

Với gió và mây, thật là vui. “

Đây không phải là lần đầu tiên Tản Đà thực hiện những chuyến đi tưởng tượng lên thượng giới, có lúc được lên thiên đình đọc thơ văn, bán thơ cho thiên hạ, có lúc lại tự hào viết thư hỏi cưới Hằng Nga. :

“Yêu gấp trăm mười lần choáng váng

Ngồi buồn nhặt giấy viết thư xin trời.

Nhìn lá thư tôi cũng cười

Cười vì thế giới có những người lập dị “

Xem thêm: Bình luận xã hội: Suy nghĩ về nhận thức của con người trong cuộc sống

Tản Đà vốn là một hồn thơ, bản thân Tản Đà cũng tự nhận mình là tiên nữ bị đày xuống trần gian vì tội mất trí. Nhà thơ muốn làm chú chơi với Hằng là lẽ thường tình.

Mong muốn được trốn lên mặt trăng là điên rồ, nhưng điên rồ hơn cả là cách anh ta xưng hô rất thân mật với Hằng. Cách xưng hô chị – em giống như hai người bạn thân đã quen nhau từ lâu. Cách xưng hô có phần ngô nghê, khi lên đến cõi thần tiên, anh mới dám nhận mình là bạn tâm giao của mỹ nhân, xem mỹ nhân là người bạn tri kỷ để giãi bày hết tâm tư tình cảm của mình. Có thai bạn sẽ không buồn, được tự do với mây gió là hạnh phúc lắm rồi.

Giấc mơ rất lãng mạn, rất điên rồ. Tản Đà có khát vọng chân chính của một con người luôn dấn thân vào cuộc đời, luôn mong muốn cuộc sống của mình nói chung có niềm vui và hạnh phúc, gặp được những người bạn tốt bụng và chân thành:

“Xung quanh cây cối và đá

Biết tìm bạn tâm giao ở đâu “

và mơ:

“Kiếp sau xin đừng làm người

Như đôi chim én bay lượn trên bầu trời “

Và ước muốn được làm ngu, ước muốn được gặp đúng ước mơ của một thi nhân đa cảm, trở thành một cách nói có phần kiêu căng, ngạo mạn và lãng mạn.

Xem thêm: Cảm nhận về bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ

Mạch cảm xúc lãng mạn, điên cuồng được đẩy lên cao trào ở hai dòng cuối của bài thơ:

“Rồi cứ rằm tháng tám

Tựa vào nhau, nhìn thế giới cười

Đó là một điều ước kiểu Phi Vân Vi xưa. Nhưng Phí Vân Vi đã cưỡi hạc vàng bay vào cõi vô cùng của trời đất, để lại bao tiếc nuối. Và Tản Đà muốn cho người ta được chiêm ngưỡng cảnh mình tựa vào vai chị Hằng mà nở nụ cười hạnh phúc dưới ánh trăng vi diệu. Mong muốn mãnh liệt của anh đã thành hiện thực, khiến anh bật cười vì được giải thoát khỏi thế giới siêu thực và hỗn loạn. Trong mắt Tản Đà cuộc đời rất ngu ngốc, bụi trần gian chỉ là chuyện nhỏ không đáng lo. Đó là một nụ cười rất ngô nghê, rất Tản Đà. Nhưng có lẽ đằng sau nụ cười ấy là cả trái tim trĩu nặng của một người dân đất Việt.

Muốn làm thằng Cuội là một bài thơ lãng mạn vô cùng độc đáo. Nó là duy nhất ở sự ngu ngốc của tác giả vì muốn trở thành một kẻ ngốc. Độc đáo ở nguồn cảm xúc dồi dào, phóng khoáng và bay bổng, được hiện thực hóa qua những tìm tòi cách tân trong thể thơ bảy chữ, với cách ngắt nhịp khác hẳn câu ¾ truyền thống. Ngôn ngữ thơ giản dị, phóng khoáng, gần gũi với diễn ngôn đời thường, nhất là ở giọng thơ điệu đà, hóm hỉnh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *