Phân tích cảm hứng lãng mạn và bi tráng trong bài thơ Tây Tiến

Phân tích cảm hứng lãng mạn và bi tráng trong bài thơ Tây Tiến

Phân công

Hồ Chí Minh đã từng nói “Như xã hội, như nghệ thuật”. Không nằm ngoài quy luật đó, văn học là tấm gương phản chiếu hiện thực mà từ đó nó ra đời. Không lạ gì khi đọc tác phẩm “Tây Tiến” của Quang Dũng, ta thấy vừa là cảm hứng lãng mạn, vừa là dư âm bi tráng của một thời đấu tranh đau thương và hào hùng của dân tộc.

Một tác phẩm lấy cảm hứng từ lãng mạn là một tác phẩm thấy được sự thăng hoa của cảm xúc, cảm xúc của nhân vật tĩnh tại, trí tưởng tượng được phát huy hết và tô đậm những điều kỳ diệu. Bởi vì nó nhấn mạnh những cách diễn đạt phi thường, phóng đại và tương phản, ngôn ngữ giàu sức gợi được sử dụng rộng rãi.

Cảm hứng lãng mạn của tác phẩm “Tây Tiến” được thể hiện trong nỗi nhớ chân thành của tác giả:

  • “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi.
  • Nhớ núi rừng nhớ chơi vơi ”

Thành ngữ “Tây Tiến ơi” dường như còn lẫn lộn với nhan đề “Tây Tiến” để cất lên tiếng lòng, từ bản làng Phù Lưu Chanh gửi về vùng núi xa Tây Bắc thân thương máu mủ. Dòng sông Mã cuộn trào và hình ảnh Tây Tiến nay đã lùi về dĩ vãng “xa xôi” mà tiếng gọi da diết, nặng trĩu, ai dám nói đã quên? Nhưng gợi nhớ “nhớ chơi vơi”, một nỗi nhớ khó diễn tả thành lời, khó nắm bắt mà cứ bay bổng trong tim. Từ “Ơi” ứng với “Chơi vơi” tạo nên âm hưởng ngân vang, như tiếng gọi “Tây Tiến ơi” – tiếng lòng nhà văn trải rộng trong không gian bao la của miền quá khứ.

Cứ như thế, sau tiếng gọi này, một nỗi nhớ lan tỏa trong không gian Tây Tiến, sông núi cứ hiện về như hiện thực, không còn như xưa. Đó là thiên nhiên hùng vĩ, hiểm trở với những cồn mây “Sài Khao phủ sương”, “dốc đứng”, “xuôi”, “xa ngàn mét”. Hình ảnh Tây Tiến hiện lên là cả một miền núi non hiểm trở kề cận, luôn sẵn sàng cho bước đi của con người không biết mệt mỏi. Nhưng trong nỗi nhớ, trong con mắt của nhân vật trữ tình, trong sự hùng vĩ ẩn chứa chất thơ lãng mạn: “Mường Lát hoa về trong đêm”, “Pha Luông nhà ai mưa xa”. Những câu thơ với âm điệu êm ái cất lên tiếng nói tình cảm, lãng mạn trong ngòi bút của nhà thơ đồng thời vẽ nên một Tây Tiến thật khác: thơ mộng và trữ tình. Hai nét chấm phá tương phản với những nét chấm phá tạo nên một bài thơ rất lãng mạn. Ngoài nỗi nhớ bình dị về thiên nhiên, dòng ký ức của nhà thơ còn đưa ta trở về với những kỉ niệm thân thiết với miền xa xăm này:

  • “Nhớ Tây Tiến cơm cháy.
  • Mai Châu mùa thơm lúa nếp ”

Xem thêm: Soạn bài Em vào lớp 8 môn văn.

Nhớ đến Tây Tiến là nhớ đến sự hùng vĩ, núi non trập trùng, cảnh “hổ rình mồi” mà còn nhớ đến khói cơm, hương thơm của gạo nếp. Cảnh không dữ dội nhưng cũng không thơ mộng như cảnh ở Mường Lát, êm đềm, mềm mượt như “em”, ấm áp nghĩa tình chan chứa trong nếp người. Một lần nữa nỗi nhớ lại được thốt lên “Anh nhớ em”, một lần nữa lòng không khỏi bật lên tiếng cảm thán xen lẫn chút tiếc nuối vì đó chỉ là kỉ niệm.

Chất lãng mạn của bài thơ còn được thể hiện đậm nét qua hình tượng đoàn quân Tây Tiến. Thiên nhiên Tây Bắc rộng lớn, hùng vĩ đã trở thành bức bình phong hun đúc ý chí vượt khó của các chiến sĩ:

  • “Dốc khúc khuỷu, dốc đứng
  • Heo hút mây, súng tiêu trời
  • Lên cao một nghìn mét, xuống một nghìn mét
  • Pha Luông mưa phương xa quê ai ”

“Mùi vũ khí của bầu trời” là một hình ảnh hiện thực. Núi quá cao, mây cũng thấp đến nỗi pháo như chạm trời. Nhưng, “súng ngửi trời” cũng là một hình ảnh ẩn dụ. Đó là tinh thần của người lính, là ý chí vượt trội để vượt qua những con dốc cao. Nói cách khác, chất lãng tử như một sự cân bằng cho cảnh vật và tâm hồn con người, để người lính cảm thấy nhẹ lòng sau những bước chân mệt mỏi, để ta thấy được một cảnh vật Tây Bắc đẹp thơ mộng nơi con người. . Tâm hồn người lính không chỉ dừng lại ở bản lĩnh mà còn được nâng lên thành tinh thần lạc quan, tinh thần lạc quan trở thành tiền đề để người lính vượt qua mọi khó khăn:

  • “Đoàn quân Tây Tiến tóc không mọc
  • Quân xanh dữ dằn và hung dữ.

Xem thêm: Thuyết minh về Long nhãn lớp 9

“Không mọc tóc” là do sốt rét rừng. “Xanh”, cũng vì bệnh mà da dẻ xanh xao. Nhưng cụm từ tình yêu không buồn nửa phần, mà chỉ là kiên cường mười phần, có chút tự do. “Không mọc tóc”, một cụm từ nghe có vẻ hơi phiến diện, như thể họ không chủ động mọc tóc chứ không phải do bệnh lý. “Quân xanh” không yếu mà lại có sức mạnh “khủng”. Sức mạnh này là để nuôi ước mơ

  • “Ba đôi mắt gửi ước mơ qua biên giới
  • Mơ về Hà Nội về đêm, kiều thơm ”

Mơ sang bên kia Tổ quốc là mơ công, mơ về Hà Nội là mơ mỹ nữ. Ý chí bất khuất vừa là giành lại độc lập, giành tự do, vừa giành được vinh quang chiến thắng, vừa là trở về thủ đô Hà Nội, gặp được cái đẹp. Tuổi trẻ học hành cũng nên tuổi trẻ nên ước mơ công đức, ước mơ hoa hậu cũng là điều dễ hiểu. Hai ước mơ tưởng chừng trái ngược nhau nhưng lại song hành với nhau, tạo nên phẩm chất người lính đặc sắc của một thời đại lịch sử chiến đấu oanh liệt.

Mỗi cuộc chiến đi qua, dù hào hùng đến đâu cũng luôn là mất mát. Đối với Đoàn Bình Tây Tiến cũng vậy, bài thơ “Tây Tiến” cũng đầy bi tráng. Bi kịch là có chí khí của một anh hùng, như những trang sử xưa, nhưng cũng có nỗi buồn đau. Âm hưởng bi tráng của tác phẩm được thể hiện qua những dòng thơ viết về cái chết của tác giả:

  • “Nằm rải rác trên biên giới của những nấm mồ xa xôi
  • Ra chiến trường không tiếc đời xanh ”

Xem thêm: Xây Dựng Hoàn Chỉnh Hay Nhất Lớp 6 Sự Tích Hồ Gươm

Tính từ “rải rác” gợi lên hình ảnh những nấm mồ hiếm hoi nhưng nhiều vô kể, như mỗi bước chân có người ngã, có người chết. Dường như không có điểm kết thúc, xa và vắng vẻ lạ thường. Bài thơ dùng từ Hán Việt làm cho cái chết trở nên thiêng liêng, đáng trân trọng như cái chết của những anh hùng thời xưa, đau thương mà oai hùng. Câu thơ không bi quan, ủy mị mà được hun đúc bằng tinh thần kiên cường: “Ra chiến trường chẳng tiếc đời xanh”. “Sống xanh” là tuổi trẻ, là tuổi trẻ cho đi và không bao giờ quay trở lại. Nhưng bất chấp, đã lên đường là phải quyết tâm, không ngại hy sinh. Câu thơ như một lời thề kiên định không lùi bước. Cái chết tái hiện nhẹ tựa lông hồng: “không hối tiếc”.

Các chiến binh cổ đại phủ da ngựa lên cơ thể. Nhưng những người lính hồi đó chỉ mặc áo nâu loang lổ bùn:

  • “Áo dài thay chiếu, ta trở về dương gian.
  • Sông Mã gầm lên khúc đơn ca “

Họ hy sinh không có mạng che mặt, chỉ che tạm bằng chiếc áo nâu mỏng. Người chết thiêng liêng là vậy, chiếc áo nâu giản dị cũng trở thành chiếc áo anh hùng thiêng liêng. Các anh đã chết vì những việc làm cao cả, vì đất nước rộng lớn, vì dân tộc, nên cái chết của các anh cũng đã làm xúc động thế giới bên ngoài, thay áo nâu thành khăn, để sông Mã “gầm sông đọc tập”. .Thiên nhiên dường như tạm biệt bạn, như đưa bạn ngược dòng sông bạc, về những ngày xa xưa để đất nước, đồng bào khắc ghi tên tuổi, ghi nhớ.

Giàu chất lãng mạn nhưng bài thơ không hề xa rời thực tế. Nó mang âm hưởng bi thương, nhưng không quá đau đớn hay hào sảng như những ngày xưa êm đẹp. Đó là “Tây tiến” của riêng Quang Dũng, là sự đan xen giữa những thứ tưởng chừng đối lập, hiện đại và cổ kính.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *