Phân tích khổ thơ cuối bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

Phân tích khổ thơ cuối bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

Hướng dẫn

Đề: Phân tích khổ thơ cuối bài thơ Ánh trăng của tác giả Nguyễn Duy.

Mở bài Phân tích khổ thơ cuối bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

Trong thơ ca xưa, hình ảnh vầng trăng thường gắn với những giấc mơ nên thể hiện sự tinh tế, nhạy cảm của tâm hồn người nghệ sĩ. Viết về ánh trăng – đề tài tưởng chừng rất quen thuộc này, nhà thơ Nguyễn Duy không những không bị lạc vào những cái bóng quá lớn của tác phẩm thành công trước đó mà còn thể hiện được những sáng tạo nghệ thuật độc đáo rất Nguyễn Duy. Không chỉ thể hiện những ước mơ đời thường mà qua hình ảnh ánh trăng, nhà thơ đã gửi gắm những tâm tư, tình cảm thầm kín của mình, bởi ánh trăng trong thơ ông đã trở thành biểu tượng cho những kỉ niệm đã qua, những kỉ niệm khó quên trong cuộc đời. Tư tưởng và nội dung này được thể hiện cụ thể qua khổ thơ cuối của bài thơ Ánh trăng.

Thân bài Phân tích khổ thơ cuối bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

Hình ảnh vầng trăng là hình ảnh xuyên suốt bài thơ, tuy dung lượng bài thơ tương đối ngắn nhưng qua đó người đọc vẫn có thể cảm nhận được những tâm tư, tình cảm chân thành nhất của nhà thơ Nguyễn Duy với những kỉ niệm đã qua của mình.

Bằng sự liên tưởng độc đáo, Nguyễn Duy đã gợi lên những kỉ niệm về một thời gian khó nhưng hào hùng qua hình ảnh ánh trăng, đặc biệt qua khổ thơ cuối tác giả đã thể hiện trọn vẹn cảm xúc của mình, nỗi day dứt đau đớn vì một khoảnh khắc nào đó đã quên đi tình cảm của một thời xa xưa:

“Trăng tròn vành vạnh”

Kể cho tôi nghe về một người ngẫu nhiên

Ánh trăng im lặng

Đủ để làm tôi ngạc nhiên. “

Trong những dòng văn của tác giả Nguyễn Duy, ta có thể thấy trăng ở đây không chỉ đơn giản là một hiện tượng của tự nhiên mà trở thành một sinh thể sống tình cảm, một biểu tượng của tình cảm, cho những dòng chảy của quá khứ.

Vầng trăng đã trở thành người bạn thân thiết, người bạn tâm tình bởi gắn bó với những kỉ niệm tuổi thơ, cùng nhà thơ đã ra chiến trường. Những kỉ niệm và tình cảm ấy sâu đậm đến nỗi nhà thơ nghĩ mãi không quên được. Nhưng khi đất nước giải phóng, trở về với cuộc sống mới, lao vào vòng quay bất tận của cuộc đời, nhà thơ đã quên đi những kỉ niệm của mình và người bạn tâm giao.

Có thể thấy khổ thơ cuối của bài thơ đã đọng lại biết bao tâm tư, tình cảm. Hình ảnh vầng trăng tĩnh lặng thể hiện tình yêu thủy chung son sắt, ánh trăng vẫn trong sáng, chỉ có con người là khác. Nhà thơ đã thể hiện sự tự trách nghiêm khắc với bản thân về sự bất cần và thay đổi của mình.

Ánh trăng vẫn vậy, không nói một lời trách móc, nhưng vẫn làm lay động đôi kính của thi nhân. Đó không phải là sự vỡ òa trong trạng thái đột ngột của một cú sốc ngoại cảnh về cơ thể, mà là sự vỡ òa trong ý thức của nhà thơ, đó là sự tĩnh lặng của vầng trăng làm nên biết bao kỉ niệm. mà mình đã quên mất nên “ngỡ ngàng” ở đây chính là sự bấn loạn, tự trách trong tâm hồn thi nhân.

Sự vỡ òa của nhà thơ NGUYỄN Duy thật đáng trân trọng, đó là cú sốc của lương tâm và trách nhiệm khiến chúng ta xúc động. Tự hỏi liệu có ai trong chúng ta ngày nay có thể chắc chắn rằng mình chưa bao giờ quên những thứ mà chúng ta quý giá nhất, và khi nhận ra rằng hãy quên đi thay vì chấp nhận nó, lại tự an ủi rằng “À, thì ra là mình đã quên” nhưng ít ai tinh ý nhận ra như vậy. của sự vô tình của họ như Nguyễn Duy.

Đọc thơ Nguyễn Duy ta mới có được một hồn thơ chân chất, gần gũi, mộc mạc, lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khó trên mảnh đất Thanh Hóa, tác giả vẫn còn những trăn trở, lo lắng về một cuộc sống nghèo khổ, cơ cực của người dân xứ sở. quê hương mình, nên có thể nói Nguyễn Duy rất trân trọng những tình cảm, những kỉ niệm khó phai mờ của một thời đã qua.

Khổ thơ cuối không chỉ khép lại bài thơ mà còn mang ý nghĩa triết lí sâu sắc: Trong lòng mỗi chúng ta sẽ có lúc quên đi những kỉ niệm đẹp đã qua. Vì vậy, nếu chúng ta không kịp thời nhận ra điều này, không có bất ngờ khi thức dậy, có lẽ chúng ta cũng sẽ bị lạc.

Cả bài thơ như thấm đẫm hình ảnh ánh trăng trong sáng, thủy chung. Cũng mượn ánh trăng để nói lên tâm trạng của mình, nhà thơ Lí Bạch còn viết:

“Cử chỉ đầu tiên của hy vọng đối với mặt trăng

Đầu tư vào Quê hương »

Nếu hình ảnh vầng trăng mang hơi ấm sưởi ấm tâm hồn người lữ khách xa quê thì ánh trăng trong thơ Nguyễn Duy là ánh trăng của nỗi nhớ và lòng biết ơn. Ánh trăng này không chỉ là người bạn tâm giao luôn dõi theo nhà thơ mà nó còn là ánh trăng đánh thức con người tình cảm sâu nặng trong lòng nhà thơ.

Kết luận Phân tích khổ thơ cuối bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

Bài thơ Ánh trăng không chỉ là tâm sự riêng của nhà thơ Nguyễn Duy mà nó còn là bài thơ giúp người đọc tự suy ngẫm. Đời người luôn trôi chảy một cách vô tình, đừng đắm chìm trong cuộc sống thực tại mà quên đi những kỉ niệm đã qua, đó là những kỉ niệm chúng ta đã từng trải qua, nó giúp làm nên con người của thực tại, vì vậy hãy trân trọng nó vì nó vẫn sống mãi trong trái tim của mỗi chúng ta.

Theo Loigiaivan.com

>> Tìm hiểu thêm: Đề thi học sinh giỏi Hoàn cảnh đơn độc của người chinh phụ

Có thể bạn quan tâm?

  • Cách trình bày Dạng bài văn so sánh văn học đạt điểm cao
  • Đề thi học sinh giỏi Ngữ văn 10: Chứng minh Lời kể của Nguyễn Du về Truyện Kiều
  • Phân tích truyện Tấm Cám
  • Bình luận về bài “Thái sư Trần Thủ Độ” trích trong sách Đại Việt sử ký toàn thư
  • Phân tích truyện An Dương Vương và Mỵ Châu – Trọng Thủy
  • Phân tích hai khổ thơ đầu bài thơ “Từ này” của Tố Hữu.
  • Hướng dẫn cảm nhận văn học về bài vẽ Bác Hồ – Tiếng Việt 3
  • Đề thi HSG Ngữ văn 10 Đội tuyển: Thơ ca sinh ra để nói lên những gì tinh tế nhất, sâu lắng nhất, mong manh nhất, mơ hồ nhất của tâm hồn con người.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *