Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong tác phẩm của Kim Lân

Đề: Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong tác phẩm của Kim Lân

Phân công

Lòng mẹ bao la như biển cả bình yên …
Có người mẹ nào lại không thương con, mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho con mình? Nhưng thường vì hoàn cảnh mà con người ta không thể làm theo ý mình. Và người mẹ già đã gần đất xa trời trong tác phẩm Nhặt vợ của Kim Lân – nhà văn giàu lòng nhân ái, xót thương cho cảnh ngộ của người nông dân – đã cho ta thấy tấm lòng cao cả của một người mẹ đầy sức mạnh. Dù không làm được gì cho con cháu, dù tuổi già sức yếu nhưng chính bà đã gieo mầm hy vọng về một tương lai tươi sáng giữa những tháng ngày khốn khó, khốn khó của nạn đói khủng khiếp năm 1954.
Bà lão cũng như bao người dân khác trong làng, chịu cái đói, cái rét. Bên ngoài, có biết bao nhiêu người nằm bên vệ đường, chờ thần chết đến lấy. Đã có lúc cô tự hỏi: bao giờ mới đến lượt mình? Cuộc sống dường như đi vào ngõ cụt. Có lẽ cô ấy cũng đã sẵn sàng chờ đợi cái chết của mình trong một ngày không xa. Nhưng một biến cố lớn bất ngờ xảy ra trong gia đình chị: chồng chị Trang đi lấy chồng. Như tác giả đã viết, đây là một cuộc “nhặt nhạnh” hài hước của một người phụ nữ, không phải là một cuộc hôn nhân ăn xin bình thường.

Bà nội Từ Khi thấy con trai đưa về nhà một người đàn bà lạ, tâm trạng bà lão chuyển từ ngạc nhiên sang xấu hổ, tủi nhục. “Bà lão cúi đầu, Bà lão đã hiểu. Tấm lòng của người mẹ tội nghiệp này cũng thấu hiểu bao điều, xót xa cho số phận của đứa con mình. Chao ôi, người ta gả chồng cho con cái ăn ở có khi còn mong sau này có con, mở mang tầm mắt. Còn tôi… Trong đôi mắt nhòe nhoẹt của cô ấy, hai dòng lệ tuôn rơi… ”. Những giọt nước mắt của một người phụ nữ đã biết bao cay đắng trong cuộc đời, nay đã gần đất xa trời, những giọt nước mắt ấy thấm đẫm biết bao tâm tư, tình cảm. Cuộc đời của bà có thể ngắn nhưng những gì bà nghĩ trong lòng lúc này vẫn dài như những năm tháng phía trước của các con. Cô ấy hiểu còn bao nhiêu khó khăn đang chờ đón mình. Ngay cả cuộc sống ngày nay cũng đang rung chuyển từng ngày, bởi cái đói có thể nhấn chìm bất cứ ai. “Bà lão nhìn con mà nghĩ: nếu người ta phải đối mặt với giai đoạn khó khăn, đói khổ này thì chắc chỉ còn đứa con của mình. Chỉ có con bà mới có thể kết hôn… Cuối cùng, bổn phận của một người mẹ, bà không thể chăm sóc các con của mình. May mà sống sót qua vai này, con bà cũng có vợ, yên bề gia thất, chẳng may giết chết thì phải khổ, nhưng biết lo toan mọi việc. ”Bà lão hiểu cho số phận của mình. Chị cũng thương cảm, xót xa cho “nàng dâu mới” về nhà chồng mà không có mâm cơm ngon, cẩn thận mời họ hàng, làng xóm, rồi lẩm bẩm “anh vui quá …”. Dấu chấm lửng trong câu giữa câu nói vẫn chất chứa bao nỗi niềm, nỗi niềm từ tận đáy lòng của người mẹ tự lý giải, tủi thân trước hoàn cảnh trớ trêu, vẫn từ tốn nói với con dâu: “Nhà mình nghèo. Con và vợ mày bảo nhau làm ăn? Rồi may mắn ông trời cho bà nhiều tiền… Làm sao biết được, ai giàu cha họ khó ba đời, có như vậy thì con cháu sau này. . ” Những lời động viên của bà cụ như hơi ấm để nâng đỡ các con trong lúc khó khăn, thử thách. Trang và Thi hiểu rõ hoàn cảnh hiện tại. Nhưng họ đã vượt qua tất cả, giờ có thêm sự ủng hộ và đồng tình của mẹ, cả hai càng có thêm hi vọng và niềm tin vào một tương lai tươi sáng.

Phân tích câu ca dao “Thân mình như hạc trên nóc nhà, muốn bay cũng không cất cánh mà bay”.

Tấm lòng thương con, thương con và thấu hiểu cuộc đời của bà cụ lại một lần nữa khiến người xem “ròng ròng” nước mắt. Ở tuổi này, không còn nhiều nước mắt có thể chảy ra như vậy. Điều này chứng tỏ nỗi đau trong cô rất lớn, rất sâu. Những giọt nước mắt nói lên nỗi niềm của người phụ nữ tuổi gần đất xa trời. Thương con, chị coi như mình chưa làm tròn trách nhiệm của người mẹ vì không có “mấy mâm” mời họ hàng, làng xóm. Nhưng vì đói và khổ, mọi người bỏ qua các nghi thức và lời chúc phúc của một đám cưới tiêu chuẩn. Vì vậy, nhà văn đã tổng kết cuộc tình qua hai chữ “nhặt vợ” quả không sai. “Pick up” là nhặt rác trên sàn, nhưng ở đây là nhặt phụ nữ. Nói như vậy không phải vì Tràng vợ chỉ là thứ rác rưởi mà là nói lên sự thật về thân phận con người trong hoàn cảnh xã hội đương thời. Họ nghèo, họ khổ đến mức quên mình. Họ phải tự nhặt nhạnh và giúp đỡ lẫn nhau trong nạn đói thảm khốc. May thay, tấm lòng nhân hậu và tình yêu thương con vô bờ bến đã tạo nên “công cốc” cho cuộc bầu bí đầy bi kịch của các bà vợ.
Ngày đầu tiên có cô con dâu mới vào nhà, cả bà cụ và Tràng như cảm nhận được một luồng gió mới thổi bay những tăm tối, tăm tối. Thay vào đó là bầu không khí của một ngôi nhà thực sự. Khu vườn đều được dọn dẹp sạch sẽ. Cả hai thùng nước đều chứa đầy nước. Mọi thứ đang đi đúng hướng. Mặc dù bữa cơm đói hàng ngày thật thảm hại nhưng trước sự tủi hổ, bà cụ đã gieo cho các con những hy vọng mới về một cuộc sống tốt đẹp hơn. “Trang, ngươi khi nào có tiền liền mua một đôi gà. Ta nghĩ tiện nghi trưởng bối làm chuồng gà. Này không phải nhìn lại, còn có gà xem…” . Kế hoạch đơn giản, dễ hiểu và nằm trong tầm tay của Trang. Điều này chứng tỏ bà cụ Tứ dù đã lớn tuổi nhưng vẫn rất minh mẫn. Không chỉ vậy, cô còn là người chèo lái không khí gia đình từ nghèo khó thành những hy vọng và ước mơ nhỏ nhoi đổi đời.
Cho đến khi nồi cháo của anh xuất hiện, sự tiếc nuối của mọi người mới lặng đi. Không phải cô không biết rằng mùi vị của cám rất hăng, nhưng cô vẫn thích thú và ham chơi và gọi nó là “phomai”, “rất tốt”, “ngon”. Có lẽ giờ đây lòng chị trĩu nặng nỗi tủi nhục nhưng chị vẫn cố gắng mỉm cười để các con có thêm động lực vượt qua lần “bứt phá” này. Vị đắng của âm thanh cũng là vị đắng của cuộc đời mà ai cũng biết. Dù không ai nói với ai lời nào, dù nỗi uất hận len lỏi trong tâm trí nhưng ai cũng “ngậm đắng nuốt cay”. Số phận và sự tủi nhục đan xen, nghẹn ngào trong cổ họng. Đột nhiên, một tiếng trống đập vang lên. Trống thuế. Một lần nữa, nước mắt bà cụ lại trào ra. “Thế giới này khó có thể tồn tại được, các con ạ.” Nhìn sự thật phũ phàng, cô lại khóc. Nhưng bà không dám để các con mình nhìn thấy những giọt nước mắt đau khổ ấy, vì bà vừa cho chúng một tia hy vọng vào một cuộc sống tốt đẹp.
Ít nhất ba lần tôi bắt gặp cô ấy khóc. Đằng sau những giọt nước mắt ấy ẩn chứa tình yêu thương tràn trề của một người mẹ dành cho con mình. Nhà văn không dùng quá nhiều từ ngữ dành cho bà, nhưng những gì bà mang lại cho các con khiến cuộc sống thêm ý nghĩa, thắp lên niềm tin sắt đá vào một tương lai tươi sáng. Vì vậy, Tràng và Thị đã nghĩ đến việc phá kho thóc của Nhật để chia cho người nghèo. Chỉ cần hy vọng, có dũng khí, và mọi thứ sẽ trở thành sự thật. Gia đình và xóm Tràng sẽ sớm thoát khỏi cảnh nghèo đói này.
Kim Lân đã rất thành công khi xây dựng hình tượng bà cụ Tứ, đặt bà vào hoàn cảnh bất hạnh, trớ trêu của nạn đói năm 1954. Bà đại diện cho bao người mẹ nghèo khác. Dù khó khăn vất vả nhưng cô luôn dành tất cả tình yêu thương cho các em nhỏ. Chính cô là người đã làm tăng thêm giá trị và ý nghĩa sâu sắc cho tác phẩm.

Hãy nghĩ về khái niệm “Sống chậm, nghĩ khác và yêu nhiều hơn”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *