Phân tích thời gian và không gian nghệ thuật trong “Nỗi nhớ thương sầu của người thiếp”.

Phân tích thời gian và không gian nghệ thuật trong “Nỗi nhớ thương sầu của người thiếp”.

Phân công

Chinh phụ ngâm khúc của người đàn bà có chồng ra trận. Tác phẩm đề cập đến một chủ đề phổ biến trong văn học cổ đại Trung Quốc và sử dụng nhiều tác phẩm kinh điển của văn học Trung Quốc. Theo bản dịch, đoạn ngâm thơ của thiếp gồm 408 câu, đoạn từ câu 208 đến câu 228.

Chiến tranh ập đến bất ngờ, ập vào từng ngôi nhà, kéo theo những con người vốn đang sống yên bình vào cuộc chiến tàn khốc.

Người chinh phục cũng buộc phải nói lời tạm biệt với cô dâu trẻ của mình và dấn thân vào những nơi “bão cát”. Người chinh phục thậm chí lần đầu tiên khuyến khích chồng ra trận “nóng, chết vinh”, nhưng rồi “Tin đi nói lại đến xuân này, tin không thì thôi”. Đàn bà sinh ra đã chán. Thậm chí có lần ông thầm trách triều đình phong kiến ​​đã gây ra cuộc chia ly này: “Gấm trên mái có phải hay không?. Trong đoạn trích Nỗi buồn man mác, Chinh phụ ngâm đã rất thành thật thổ lộ những tình cảm thầm kín nhất của mình. Không còn những lý tưởng Trung Hoa, không còn phấn đấu giàu sang – danh vọng, mà ở đây chỉ còn lại nỗi lòng của một thiếu nữ phải xa chồng, một người phụ nữ bình thường với khát khao hạnh phúc lứa đôi. Đoạn trích gồm năm khổ thơ, trong ba khổ thơ trên, cảnh rất buồn, rất cô đơn – hệt như lòng người chinh phụ. Nhưng ở hai khổ thơ cuối, cảnh lại đối lập với tâm trạng con người.

>> Tìm hiểu thêm: Tóm tắt Truyện Kiều của Nguyễn Du

Có thể dễ dàng nhận thấy một điều, thời gian trong đoạn trích nói riêng, trong toàn bài nói chung là thời gian tâm lý, thời gian diễn biến theo tâm trạng của người chinh phụ. Do đó, đoạn văn này nói về một số mùa trong năm. Thật không may, chúng ta biết rằng mùa xuân đã trôi qua kể từ khi “Là”khổ hai, có lẽ là mùa hè vì có “Sâu” từ thiên đường, vâng “sương mù”Vâng “mưa phun”. Khổ ba chắc chắn là mùa đông vì có sương, có tuyết và rét đậm, còn khổ bốn thì rất buốt, ta vẫn cảm nhận được chút man mác buồn của mùa thu. Mặt khác, trong năm nỗi khổ này, có khi là ngày, có khi là đêm:

“Trái tim này gửi gió đông thuận lợi,

Ngàn vàng xin gửi không yên.

Mặc dù Non Yên đã không đi đến khu vực,

Tôi nhớ anh ấy trên đường đến thiên đường. “

Bốn câu thơ gọi lên một không gian xa vời vợi, người phụ nữ ở nhà đành gửi nỗi nhớ qua gió đông. Nhìn hình ảnh gió đông, núi Yên, bầu trời thăm thẳm mang tính ước lệ, gợi ra khoảng cách vô tận – giữa người chinh phụ và người chinh phụ.

Khoảng cách không gian xa xôi này đã cho phép nhà thơ miêu tả trực tiếp tâm trạng nhớ nhung của người chinh phụ: “Anh nhớ em mãi mãi – cuộc leo núi như lên thiên đường”. Nỗi nhớ thường trực về thời gian (dài) hiện thực hóa theo chiều dài của không gian (sự vươn cao bằng bầu trời). Có chiều dài của thời gian, có chiều sâu của nỗi nhớ, “tử tế” trở thành “nhãn tự” của câu thơ là dành cho điều đó!

>> Tìm hiểu thêm: Phân tích khổ 1 của bài thơ Đây mùa thu đến

Nếu trong Đoạn trường tân thanh Nguyễn Du có viết: “Có cảnh nào không buồn – Người buồn chẳng vui bao giờ”. thì trong khổ bốn và năm của đoạn văn này, nó là lôgic ngược lại:

“Mấy tiếng dế kêu trước ốc,

Hàng chuông gió ngoài hiên.

Màn có lay động gió qua không,

Bóng hoa theo bóng trăng trước rèm.

Moonflowers in lá,

Trăng lồng từng bông.

trăng hoa trăng hoa trùng trùng.

Trước hoa dưới trăng trong lòng đau xót ”.

Trước mắt người chinh phụ lúc ấy là sự hiện hữu sung sướng, là sự quấn quít của cảnh vật. Tiếng côn trùng xào xạc, cây chuối bên hiên bị gió thổi nên tiếp tục đung đưa, gió vào phòng vô tình làm mành lay động, trăng và hoa thêm đẹp với nhau; Với trăng, hoa dữ dội hơn, nhưng với hoa, trăng cũng rực rỡ hơn. Lòng người hiu quạnh, hiu quạnh, cảnh vật còn lại như đồng cảm, quấn quýt, chẳng muốn rời nhau.

Vẫn trong hai khổ thơ này, từ “mặt trăng” (moon) được sử dụng đến tám lần. Nhìn toàn bài, ta thấy mỗi nhân vật đều đắm chìm trong ánh trăng, người chồng đi đêm, người vợ nhớ chồng đêm khuya. Dường như bóng đêm đã bao trùm lên bài hát. Theo quan điểm thời trung cổ, ban ngày là thế giới của người sống và ban đêm là thế giới của người chết. Vì vậy, tác phẩm nào nói nhiều về hoàng hôn và bóng tối sẽ có một cái kết bi thảm. Nói cách khác, những nhân vật xuất hiện thường xuyên vào thời điểm này sẽ gặp vận rủi.

>> Tìm hiểu thêm: Hãy nghĩ đến câu nói: Xin hãy dạy con tôi biết chấp nhận: Thi trượt còn vinh dự hơn gian lận trong một kỳ thi.

Người chinh phụ trong đoạn trích mãi mãi sống trong mong đợi, sống trong tưởng tượng. “Tình yêu trong tưởng tượng không phải là vô tận”. Có thể là những lời “mặt trăng” Anh ấy đã nói điều đó một phần.

Có thể nói, nghệ thuật miêu tả không gian và thời gian trong đoạn trích này đã tạo nên sức sống bền bỉ của tâm trạng con người qua bao năm tháng chờ đợi, tạo nên giá trị của lời ru.

Có thể bạn quan tâm?

  • Viết một bức điện ngắn cho gia đình bạn để báo cho bạn biết bạn đã trở về nhà an toàn
  • Viết lại tin tức thể thao
  • Nói về nhân vật hoạt hình Tin Tin
  • Bài văn miêu tả lớp 3: Nêu tấm gương của một bạn học sinh chăm ngoan, học giỏi.
  • Mô tả quang cảnh ở trường của bạn trước khi đến lớp
  • Tường thuật một trận bóng đá lớp 3
  • Phân tích bài Văn tế báo oán của Vương Xương Linh
  • Giáo án chủ đề Phủ Trung Đại Việt Nam được soạn theo 5 hoạt động

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *