Viết về thành viên trong gia đình bạn – ông nội

Viết về thành viên trong gia đình bạn – ông nội

Phân công

Một năm học mới đã bắt đầu. Cũng như mọi năm, đến ngày khai giảng, hầu hết các em học sinh đều xúng xính quần áo đẹp, trên tay cầm lá cờ Tổ quốc, những chùm bóng bay đủ màu sắc theo cha mẹ đi ngang qua cổng trường Trưng Vương. Còn em, cũng được mặc quần áo mới đi học vui vẻ như tất cả các bạn, nhưng người luôn nắm tay, dìu dắt em lại là ông ngoại. Có nhiều bạn hỏi mình: Bố mẹ các bạn ở đâu? Đây cũng là điều dễ hiểu !!!!

Tôi sinh ra ở đất nước Nga xinh đẹp, thời tiết lạnh giá quanh năm. Vào mùa đông, nó được bao phủ bởi tuyết trắng. Năm 4 tuổi, vì điều kiện gia đình, anh phải rời xa bố mẹ để về Việt Nam sống với ông bà ngoại. Vì vậy, từ một cô bé quen với bàn tay nhân hậu và nuông chiều của mẹ, cô bé đã tập quen với cuộc sống mới, không có bố mẹ bên cạnh. Có như vậy, tôi mới lớn lên được ông bà yêu thương. Và từ đó, trong thâm tâm tôi luôn biết ơn người luôn đưa đón tôi đi học mỗi sáng, chăm sóc tôi từng bữa ăn giấc ngủ – đó chính là ông nội của tôi.

Xem thêm: Kể chuyện cây khế

Anh tôi năm nay đã gần 60 nhưng còn rất khỏe mạnh, da dẻ còn hồng hào, mắt còn tinh anh. Giọng cô ấy ấm áp, truyền cảm đến lạ. Đó luôn là khuôn mặt của cô ấy mà tôi thích nhất. Mỗi khi anh ấy cười, anh ấy trông rất ngọt ngào và tốt bụng. Mọi người đều nói bố tôi trông giống ông ấy, và tôi cũng cảm thấy như vậy. Cũng vì thế mà nỗi nhớ bố trong tôi cũng vơi đi phần nào.

Năm nay cháu vừa tròn 9 tuổi và đã ở với ông bà ngoại được 5 năm. Quãng thời gian này đủ dài để em biết anh ấy yêu em nhiều như thế nào. Khi tôi đau ốm, anh ở bên chăm sóc, lo lắng cho tôi, bắt tôi phải ăn từng bữa cháo, uống từng viên thuốc để nhanh chóng khỏi bệnh. Bàn tay anh rất dịu dàng, vẫn nắm tay tôi, ôm tôi vào lòng. Có những lúc tôi nhớ bố mẹ đến mức khóc một mình. Cảm giác đó thật kinh khủng làm sao! Trong những giây phút đó, anh như một người bạn xuất hiện đúng lúc để an ủi, động viên tôi vượt qua mọi chuyện. Tôi yêu mọi khoảnh khắc với anh ấy. Anh ấy cũng là người dạy cho tôi ở nhà. Anh thường dạy tôi những điều hay và điều lạ, khuyên tôi tránh xa những điều xấu, anh cũng dạy tôi học khi gặp một bài khó, v.v.

Xem thêm: Viết đoạn văn miêu tả chiếc bút chì mà bạn đang sử dụng

Giờ đã là mùa thu ở Việt Nam nhưng không khí của những ngày tựu trường vẫn còn đó. Tôi mất đi cảm giác buồn bã của một cô bé không được cha mẹ dẫn dắt trong ngày đầu tiên đi học. Tôi bây giờ chỉ tự hào vì có một người ông như vậy! Tôi cầu mong ông luôn khỏe mạnh để ông có thể ở bên tôi mãi mãi và tôi luôn có thể nói với ông rằng: “Cháu yêu ông lắm, ông ơi!” “

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *